Chương 131: Đến Bồng Lai đảo.
Lúc này vừa vào cửa, thấy đôi mắt sưng đỏ của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương lập tức đi tới bên người nàng: "Khanh Khanh, nàng không sao chứ?"
Lần nữa thấy Phượng Thương, nghĩ đến mình thái độ "ác liệt" của mình khi nãy, Mộ Dung Thất Thất có chút bối rối: "Thật xin lỗi ——"
"Thật xin lỗi ——"
Không nghĩ tới, hai người thế nhưng đồng thời mở miệng nói xin lỗi với đối phương. Mộ Dung Thất Thất không lên tiếng, nhìn Phượng Thương, qua một lúc lâu, "phì" cười thành tiếng. "Chàng biết nữ nhân thời điểm mang thai, tính tình sẽ khác thường, mới vừa rồi ta không nên nổi giận với chàng, thật xin lỗi!"
So với hình tượng "hổ mẹ" luc nãy, Mộ Dung Thất Thất ôn nhu như bây giờ lại khiến cho nội tâm Phượng Thương thả lòng:"Hẳn ta mới nên xin lỗi! Tấn Mặc đã sớm bảo ta thẳng thắn với nàng, nhưng là trong lòng ta cố kỵ quá nhiều, không nói cho nàng biết, khiến nàng lo lắng!"
"Không sao, đã qua! Không cần nhắc lại nữa!"
Mộ Dung Thất Thất chủ động hôn lên mặt Phượng Thương một cái: "Chờ đến Bồng Lai đảo, hết thảy vấn đề sẽ đượcgiải quyết tốt! Tin tưởng chúng ta nhất định sẽ tốt ! Cố gắng lên!"
"Ừ! Cố gắng lên!" Ý chí chiến đấu sục sôi của Mộ Dung Thất Thất lây nhiễm Phượng Thương, hai người đã trải qua nhiều chuyện như vậy, vẫn luôn kiên trì tin tưởng vào tương lai tốt đẹp hơn, hiện tại, những khó khăn này có tính là gì đâu!
Thuyền lớn ở trên biển đi hơn phân nửa tháng, may là có Già Lam, mỗi lần đều có thể tránh khỏi sóng gió.
Đối với ân oán giữa Mộ Dung Thất Thất cùng Di Sa Chi, Già Lam rất là tò mò, Mộ Dung Thất Thất đơn giản nói cho hắn biết một số chuyện ở kiếp trước, không nghĩ tới Già lam lại có chút nghiên cứu về chuyện luân hồi, một chút cũng không thấy chuyện này cổ quái. Mộ Dung Thất Thất thế mới biết, Bồng Lai đảo tôn sùng chuyện luân hồi, cho rằng con người đều có kiếp trước, kiếp này và kiếp sau.
Biết Mộ Dung Thất Thất cuối cùng bỏ qua cho Di Sa, Già Lam chân thành hành lễ với Mộ Dung Thất Thất, hiểu lầm với Mộ Dung Thất Thất, cũng hóa giải từ đây.
Long đong trên biển hai mươi tám hôm, rốt cục thấy được nơi xa thấp thoáng một tiểu đảo ẩn trong sương mù. Mây mù vờn quanh, giống như là tiên cảnh giữa biển. Chờ tới gần, mọi người mới nhìn thấy một mảnh xanh tươi, trải rộng khắp nơi, muôn phần thanh mát, tự nhiên.
Thuyền lớn đến gần bờ, thậm chí có nho nhỏ bến thuyền. Chờ thuyền cập bờ, thấy thân ảnh Già Lam, lập tức có mấy người thiếu niên trẻ tuổi vẫy tay viwus Già Lam: "Tam sư huynh, huynh trở lại!"
"Tam sư huynh, Tam sư huynh!"
Thấy Già Lam được hoan nghênh, Mộ Dung Thất Thất khẽ mỉm cười, hi vọng hắn có thể nói chút chuyện với Thái Hư chân nhân, gần đây di chứng của cổ độc trên Phượng Thương càng thêm mãnh liệt, nhiều lần lúc ăn cơm, tay của hắn run rẩy thức ăn gắp không lên. Phượng Thương kiêu ngạo hơn người, bây giờ lại bị ốm đau hành hạ, mỗi lần thấy Phượng Thương tươi cười, ra vẻ không có chuyện, Mộ Dung Thất Thất hận không thể chịu đau thay hắn.
Bình luận