Chương 136: Vị phu nhân kỳ quái.
Đến lúc buồn ngủ, Phượng Thương muốn nằm xuống, vừa lên giường, Phượng Kiêu lập tức khóc toáng lên: "Có thể do quá chật không..." Mộ Dung Thất Thất có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phượng Thương, dùng ánh mắt bảo hắn ngủ một mình.
Nhìn cái giường lớn đủ cho bốn người nằm, ánh mắt Phượng Thương nhuốm đầy u oán. Hắn chưa từng nghĩ tới, sinh nhi tử ra, địa vị của hắn trong lòng Mộ Dung Thất Thất sẽ xuống dốc đến vậy, tỷ như hiện tại, hắn phải ngủ một mình ở ngoài, không thể ôm Mộ Dung Thất Thất.
"Khanh Khanh, ta muốn ngủ bên cạnh nàng. Nếu như khuya nàng muốn uống nước, hoặc đói bụng, ta sẽ phụng bồi nàng tốt."
Đã từng thấy qua nhiều "bộ mặt" của Phượng Thương nhưng đây là lần đầu tiên Mộ Dung Thất Thất thấy Phượng Thương ai oán như một chú cún nhỏ, dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình, chăm chăm nhìn nàng, thật khiến người ta không nỡ quyết tâm cự tuyệt bất kỳ yêu cầu nào của hắn.
"Được rồi, chàng ngủ ở đây! Coi chừng, đừng đề lên bảo bảo là được rồi!" Mộ Dung Thất Thất dịch sang một bên, để cho Phượng Thương có đủ chỗ để nằm. Ai ngờ, hắn còn chưa gối đầu xuống, tiểu oa nhi lại khóc lớn lên.
"Ta xem xem—" Mộ Dung Thất Thất mở đệm nhỏ ra, phát hiện lần này Phượng Kiêu ị ra rồi, lại bận rộn một hồi, thẳng đến khuya mới rỗi.
Nhìn thấy bộ dáng mệt mỏi của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương rất đau lòng, thừa dịp nàng sửa soạn chăn mềnh, Phượng Thương hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Kiêu: "Tiểu tử, lại lần nữa khiến nương ngươi chịu khổ, chờ coi!"
"A.." Không nghĩ tới, Phượng Thương "đe dọa" cũng không khiến Phượng Kiêu sợ, ngược lại tiểu tử kia chỉ "a" vài tiếng. Đôi mắt to như hai viên bi long lanh, luôn ngó về hướng mặt Phượng Thương, hắn rầu, Phượng Kiêu lại cười đến thoải mái.
"Xem ra, tình cảm của hai cha con chàng rất tốt nhỉ?"
Mộ Dung Thất Thất thật sự bị quậy đến loạn, có lẽ sợ Phượng Thương ngủ sẽ đè Phượng Kiêu, dứt khoát bảo Phượng Thương ra nằm sau lưng mình, còn nàng lại ôm Phượng Kiêu trong lòng.
"Bảo bảo ngủ ngon! Chồng yêu ngủ ngon!" Bị quậy lâu như vậy Mộ Dung Thất Thất mệt đến không chịu được, vừa nhắm mắt, liền truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Phượng Thương vén tóc Mộ Dung Thất Thất ra sau đầu, vừa định hôn lên vành tai của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Kiêu mếu môi, một bộ "cha dám hôn, con khóc cho cha xem", khiến cho Phượng Thương hết sức căm tức.
"Con, không cho phép làm ồn nương!" Phượng Thương nhỏ giọng "hù dọa". Cũng không biết Phượng Kiêu rốt cuộc có hiểu ý của hắn hay không, trong măt tiểu tử thúi kia thế mà xuất hiện vẻ khiêu khích.
Nếu không phải lo lắng sẽ đánh thức Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đã sớm ôm Phượng Kiêu quăng lên giường nhỏ rồi. Vốn nghĩ rằng sinh con ra rồi, cảm tình giữa hắn và Mộ Dung Thất Thất sẽ tiến thêm một bước, không nghĩ tới Phượng Kiêu lại trở thành "cục nợ" của hắn, không biết rốt cuộc cái tính này của nó là theo ai mà ra.
Bởi vì không ngủ một đêm, lúc này Phượng Thương cũng rất mệt, chẳng muốn "tranh giành tình nhân" với nhi tử, chỉ nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Thất Thất từ phía sau, nhắm mắt ngủ.
Bình luận