Chương 137: Lần ra tay thứ nhất.
Chỉ nghe một tiếng "rắc", xương cổ của Tiểu Phương bị bẻ gãy, một mạng sống cứ như vậy mà mất đi sinh khí.
Thừa dịp bên cạnh không có người, phu nhân kéo thi thể của Tiểu Phương vào nhà vệ sinh, cẩn thận bỏ nàng vào trong thùng phân. Sau khi dìm khuôn mặt Tiểu Phương vào trong nước phân xong, phu nhân cười lạnh lùng, quay người ra nhà vệ sinh.
Vừa rồi đi trên đường, nàng hỏi thăm rất nhiều chuyện về pt và Mộ Dung Thất Thất, ví dụ như hai người ở nơi nào, bên người có ai hầu hạ...tất cả đều moi ra từ miệng Tiểu Phương, hiện tại, nàng ăn mặc dựa theo quy tắc của tỳ nữ mà Tiểu Phương nói, đi về phía Thính Tùng lâu.
Thính Tùng lâu, Tô Mi mặc y phục giúp Phượng Kiêu, Tố Nguyệt lại giúp Mộ Dung Thất Thất mặc y phục.
"Hôm nay tiểu thư thật đẹp!" Tô Mi nhìn hình ảnh của Mộ Dung Thất Thất trong gương mà cảm thán. Mộ Dung Thất Thất vốn là tiểu mỹ nhân sắc nước hương trời, hiện tại bởi vì sinh con, nhiều thêm một phần mị lực của sự thành thục, khiến cho nàng càng thêm mê người.
Thân hình của nữ nhân bình thường sau khi sinh sẽ bị biến dạng, trở nên mập mạp, thế nhưng do Mộ Dung Thất Thất một mực kiên trì cho con bú, cộng thêm việc thức ăn nàng dùng đều dựa theo thực đơn hợp lý, đủ dinh dưỡng do nàng sắp xếp. Tuy sau khi nàng xuống giường vẫn luôn không rời khỏi phòng, nhưng mỗi ngày đều kiên trì vận động một lát, cho nên dáng người đã khôi phục được bảy tám phần.
Tố Nguyệt chọn cho Mộ Dung Thất Thất một bộ áo đỏ, viền tơ vàng, chỉ bạc thành hình hoa sen, đồ trang sức thì chọn hoàng kim làm chủ, bảo thạch đặc biệt làm phụ, không nhiều, nhưng lại cực kỳ tinh xảo, tất cả đều là sản phẩm của Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc Phường.
Trong mắt Mộ Dung Thất Thất, sinh con là một chuyện lỗ vốn, thế nên phải mau mau bù lại số tiền lỗ này. Hôm nay nhất định sẽ có rất nhiều quan lại quyền quý dẫn theo phu nhân cùng đến Nhiếp Chính Vương phủ, đợi lát nữa, nàng phải khoe với đám phu nhân triều đình phục sức của mình, tin chắc tất cả những nữ nhân ấy sẽ động tâm, đến lúc đó nàng có thể thu về một khoảng hời lớn!
"Tiểu thư, người xem tiểu thế tử này! Có phải rất đáng yêu hay không?" Tô Mi ôm Phượng Kiêu đã được sửa soạn tốt đến trước mặt Mộ Dung Thất Thất, hôm nay là lễ đầy tháng của Phượng Kiêu, Tô Mi cũng chọn màu đỏ xuyên suốt trang phục của Phượng Kiêu. Màu đỏ làm nổi bật lên làn da trắng nõn cùng đôi mắt màu tím của bé, quả thực trông đáng yêu y như một tiểu thiên sứ.
"Hôm nay tiểu thế tử rất nghe lời, không khóc không nháo!" Tố Nguyệt hết sức yêu thích Phượng Kiêu, nàng chưa từng nhìn thấy hài tử nào hấp dẫn như Phượng Kiêu. Thấy Tố Nguyệt như vậy, Tô Mi che miệng cười cười: "Ngươi yêu thích, vậy sinh một đứa với Nạp Lan tiên sinh đi! Đến lúc đó có thể để con ngươi làm bạn cùng tiểu thế tử, thật tốt!"
Bị Tô Mi trêu chọc, Tố Nguyệt đỏ mặt: "Phi! Lớn như thế rồi mà cũng không biết thẹn thùng! Ta thấy a, hay là bảo Tiêu Dao Vương nên mau chóng cưới ngươi thì tốt, ngươi thanh thản, ổn định làm phi của vương, sau lại sinh một tiểu thế tử, đến lúc đó chúng ta gặp mặt, ta còn phải gọi ngươi một tiếng Vương phi nương nương! Tiểu thư, người nói có đúng không?"
Bình luận