Chương 153: Lên Núi Đao (hạ)
Âm thanh truyền thống của Tường tộc tấu vang, tay trống cầm một cây gỗ mãnh liệt mà gõ , đang lúc mọi người nhìn chăm chú, Phượng Thương hôn lên trán Phượng Thất Thất một chút rồi ôm lấy Phượng Kiêu, sau đó bỏ giầy đi, đứng ở dưới ba đao thê* (ba đao thê còn gọi là lên núi đao, dùng 36 hay 72 con đao thép sắc nhọn ghim vào hai cọc trụ gỗ, lưỡi đao hướng lên trên trời tạo thành các bậc thang, nên gọi là đao thang)
"Không biết Phượng Thương có thể hay không thuận lợi thông qua!" Đằng Nguyên trưởng lão ngồi ở bên cạnh Tứ trưởng lão thở ra một làn khói, "Lão Tam, ngươi rút ra vật gì vậy? Như thế nào ngửi thật thoải mái ! Cho ta thử một chút xem!"
"Không có gì, chỉ là một lá cây thuốc lá bình thường!" Đằng Nguyên trưởng lão liên tục xua tay, "Chúng ta vẫn là nên nhìn Phượng Thương lên ba núi đao a!" Đằng Nguyên trưởng lão cũng không muốn cùng người cùng khác hưởng thần tiên cao, vật này rất tinh quý! Phân chia cho Tứ trưởng lão, mình sẽ không có nhiều.
Đằng Nguyên trưởng lão đem lời chuyển dời trên người Phượng Thương, quả nhiên là thành công để cho Tứ trưởng lão bỏ đi ý niệm muốn dùng thần tiên cao trong đầu.
Lúc này, Phượng Thương đã leo ở trên ba thang mây, làm cho Đằng Nguyên trưởng lão kinh ngạc, Phượng Thương thế nhưng có thể leo thành thạo ở trên Đao Phong (lưỡi đao). Đằng Nguyên trưởng lão biết A Trát hai ngày này theo chỉ đạo Phượng Thương, hắn không có ngăn trở bởi vì hắn không tin tưởng không phải là người của bổn tộc chỉ có thời gian hai ba ngày ngắn ngủn là có thể làm được điều này.
Nhưng là bây giờ sự thật bày ở trước mặt Đằng Nguyên trưởng lão, làm cho hắn phải tin tưởng. Phượng Thương tựa như cơn gió khéo léo, leo lên núi đao ở độ cao 20 mét, trên trận cũng bị màn biểu diễn đặc sắc của Phượng Thương hấp dẫn, các trưởng lão khác cũng khen Phượng Thương không dứt miệng.
"Nghe nói, A Trát chẳng qua chỉ dạy hắn hai ngày, người này thật là một thiên tài!"
"Đúng a! Nếu như không biết hắn là nhiếp chính vương Bắc Chu quốc, ta còn tưởng rằng hắn là người của Tường tộc chúng ta!"
"Đúng vậy! những hảo hán trong tộc chúng ta cũng không có nhanh như vậy nắm giữ kỹ năng lên núi đao, Phượng Thương thật sự là lợi hại!"
Những lời này không ngừng truyền tới trong lỗ tai của Đằng Nguyên trưởng lão, hắn "Xoạch" tẩu hút thuốc, cau mày. Phượng Thương có thể ở trong thời gian ngắn như vậy hoàn thành huấn luyện của Tường tộc nhân đã nhiều năm mới làm được, không thể không nói người này có chút lợi hại.
Nếu như bình thường, gặp phải người như vậy Đằng Nguyên trưởng lão hội sẽ có một loại cảm giác tâm tư. Chẳng qua là hiện tại hắn và Long Trạch Cảnh Thiên bọn họ có ước định ,chuyện này liền trở nên khó giải quyết .
Trên trận mọi người bắt đầu vô cùng khẩn trương, sợ người tuyệt sắc như Phượng Thương sẽ xuất hiện vấn đề gì. Nhưng nhìn một lát, Phượng Thương lại như vậy dễ dàng leo lên chỗ có độ cao gần 20 mét, bách tính Tường tộc bắt đầu náo nhiệt hoan hô lên.
"Hảo hán!" "Hảo hán!" Mọi người bắt đầu dùng cái từ "Hảo hán" này gọi Phượng Thương, người cầm dùi trống trong tay gõ trống càng thêm mãnh liệt, dường như muốn vì Phượng Thương tạo thế.
Bình luận