Chương 32: Tư tâm nho nhỏ của nam nhân
"Đám ruồi bọ kia đâu? Gần đây còn có đi tìm Vương phi không?" Phượng Thương đem hộp thức ăn cho cá đưa cho Cát Tường đứng bên cạnh, lại nhận khăn lông ướt lau tay từ Như Ý.Thấy Phượng Thương dùng từ "Ruồi bọ" để hình dung Lí Vân Khanh cùng Thượng Quan Vô Kỵ, Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín đều cảm thấy vị vương gia này hình như ăn hơi nhiều "Dấm chua".
Hai người này vốn dĩ sau khi nghe chuyện "hòa thân" của Vương phi liền tới phủ hỏi thăm, lại bị Phượng Thương trực tiếp gán cho cái biệt danh "ruồi bọ", là những kẻ có tư tâm với Mộ Dung Thất Thất. Nhưng sự thực thì họ cũng chẳng thể chính thức được coi là "ruồi bọ", bởi bất kỳ ai khác phái mà đến thăm Vương phi cũng đều bị chặn từ ngoài cửa.
"Vương gia, ngài yên tâm, ta sẽ xem chừng Vương phi từng ly từng tý, không để cho kẻ khác mơ tưởng Vương phi." Bởi vì Phượng Ngọc được Phượng Thương xem như tiền bối, cho nên Phượng Ngọc ở trước mặt Phượng Thương lại không giống với nô tài bình thường, Phượng Thương đối nàng rất tôn kính.
Có lời nói của Phượng Ngọc, Phượng Thương yên tâm hơn rất nhiều.
Hắn tựa hồ mẫn cảm quá mức, nhưng mà trên người tiểu vương phi của hắn phát ra hào quang chói mắt như vậy, hắn không muốn người khác nhận thấy được sự đặc biệt của nàng nên trước tiên phải đem nàng chiếm thành của riêng đã. Đúng, làm của riêng, giấu đi đôi cánh của nàng để dưới vòng tay của mình! Thật cẩn thận che chở, khiến cho nàng trở thành bảo bối tâm can của hắn!
Nếu lời độc thoại trong lòng Phượng Thương bị người bên ngoài nghe được, bọn họ nhất định sẽ bị dọa ngất xỉu đi. Này là người bình tĩnh khôn khéo, anh minh thần võ, Nam Lân vương sao? Vì sao giống như hài đồng ngây thơ chiếm được món đồ chơi yêu thích? Quả thực là ngây thơ tới cực điểm!
Phượng Thương phân phó vài câu, đơn giản là luận điệu cũ rích nhai đi nhai lại: bảo vệ tốt Mộ Dung Thất Thất, không để cho người ta khi dễ nàng, nói dông dài nhưng cũng chỉ có mấy ý đó.
Nạp Lan Tín cảm thán ở trong lòng, vương thật sự là quá mức lo lắng . Ít nhất trong đoạn thời gian ở chung gần đây, hắn cảm thấy Mộ Dung Thất Thất không phải là hạng người yếu đuối! Chính là, vương như thế nào lại không nhìn ra? Chẳng lẽ đây chính là hiện tượng quan tâm quá thành ngớ ngẩn sao?
Đợi Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín rời đi, Tấn Mặc bưng một chén dược đen đặc đi tới,"Vương, uống thuốc đi."
"Tấn Mặc, ngươi xác định đây không phải là trả thù chứ? Ta cảm thấy gần đây thuốc càng ngày càng khó uống a?" Nhìn chén thuốc trên tay, ngửi thấy mùi gay gay của thuốc bắc, Phượng Thương cau mi,"Ngươi nhất định là trả thù ! Khi gặp Tiểu vương phi liền bị dọa cho thất kinh, nhưng lại không làm gì được nàng, cho nên mới chỉnh ta như vậy!"
"Vương gia, ngươi vẫn là mau mong chóng chóng uống hết thuốc đi!" Tấn Mặc xuất ra một cái bình nhỏ, đổ ra một thìa nhỏ dược sa màu vàng, đưa cho Phượng Thương, "Nếu ngươi muốn ôm mỹ nhân về, tốt nhất rồi uống thuốc cho tốt vào! Thân thể chính mình không thể bị thương tổn, nếu ngươi chết thì nàng chỉ có thể làm quả phụ !"
Bình luận