Chương 40: Chém hắn cho bổn cung!
Đối mặt với Long Trạch Vũ Nhi ương ngạnh, biểu tình Phương Đồng vẫn trước sau như một, âm thanh cũng vững vàng như trước.
"Hồi bẩm công chúa, thứ nhất, ta không phải là con chó, mắt ta tuy rằng nhỏ, nhưng thị lực vẫn tốt lắm. Thứ hai, Tuyệt Sắc phường của chúng ta bán quần áo luôn chú ý tới thứ tự đến trước và sau, mặc kệ ngài là ai, là thân phận gì, tôn quý như thế nào, đã đến Tuyệt Sắc phường chính là khách hàng chúng ta, chúng ta sẽ đối xử bình đẳng."
Bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh cùng với giọng nói tràn đầy ý châm biếm của Phương Đồng làm cho Phượng Thương thực tán thưởng, sự tán thưởng này lan đến cả Quang Hoa công tử đứng đằng sau Phương Đồng, có thể đem thủ hạ dạy dỗ được như vậy, Quang Hoa công tử này tuyệt đối không phải người thường.
"Làm càn!" Mộ Dung Tâm Liên thấy Long Trạch Vũ Nhi chưa kịp phải ứng, lập tức đứng ra chửi: "Bộ y phục đã này được công chúa coi trọng, ngươi chỉ có thể bán cho nàng, không phải muốn tiền sao, nhiều hay ít?!"
"Một vạn lượng hoàng kim."
Phương Đồng vừa hô giá, trực tiếp khiến mí mắt Mộ Dung Tâm Liên nhảy dựng lên: "Một vạn lượng ? Hoàng kim? Ngươi là cướp à!"
"Ngài là?" Phương Đồng híp mắt, vờ như không biết thân phận của Mộ Dung Tâm Liên.
"Hừ!" Mộ Dung Tâm Liên sửa lại quần áo, hất cằm lên cao: "Ta là Tĩnh vương phi!"
"Nha –" Phương Đồng cố ý kéo dài tiếng nói: "Nhưng mà hình như Tĩnh vương gia Tây Kì quốc chỉ có một vị Trắc phi......"
"Ngươi –" Mộ Dung Tâm Liên hiện tại đang buồn bực về thân phận của mình. Vì sao không phải là Vương phi, chỉ hơn nhau một chữ "Trắc", cư nhiên lại bị một chưởng quầy nho nhỏ cười nhạo, khiến cho sắc mặt nàng cực kỳ khó coi."Ta lập tức sẽ thành Vương phi!"
Khi nói chuyện, tay Mộ Dung Tâm Liên không tự giác xoa xoa bụng của mình, mà động tác này, lại bị Phượng Thương thu vào trong mắt. Thì ra là thế, khó trách nàng lại kiêu ngạo như vậy, là vì đã có chỗ dựa vào a!
"Chưởng quầy, đây là một vạn lượng hoàng kim." Như Ý đưa lên một cái hộp, đặt trước mặt Phương Đồng, mở ra, một mảnh kim quang,"Công tử nhà ta vừa ý 'Kim Lũ Y', thanh toán tiền trước, nửa tháng sau sẽ tới lấy hàng."
Như Ý lễ phép khách khí cùng với Long Trạch Vũ Nhi điêu ngoa ương ngạnh bên kia tạo thành hai cực đối lập, mà chủ nàng lại hào phóng xuất tiền, khiến cho người ta sợ hãi không thôi, cũng đồng thời khiến cho bọn khách nhân nghị luận huyên náo cả lên.
"Nếu công tử thanh toán tiền trước, vậy cửa hàng của chúng ta cũng liền ngoại lệ, để cho công tử lấy quần áo trước." Phương Đồng sai người ta gói "Kim Lũ Y" lại, cười tủm tỉm , cầm quần áo đưa cho Như Ý."Công tử hẳn là mua cho phu nhân của ngài! Phu nhân thật sự thật may mắn a!"
"Đa tạ......"
Phương Đồng dùng từ phu nhân để gọi Mộ Dung Thất Thất, khiến tâm tình Phượng Thương thực thỏa mãn. Đúng vậy, không bao lâu nữa, nàng sẽ trở thành tân nương của hắn a, trở thành Vương phi của hắn. Phu nhân? Nương tử? Ái phi? Khanh khanh*? Thất nhi......gọi nàng như vậy, xác thực không tồi. (*vợ chồng gọi nhau thân mật)
Bình luận