Chương 42: Trùng dương* cung yến.
*Tết mùng 9/9 âm lịch
"Mẫu hậu......" Long Trạch Vũ Nhi đem theo một bụng đầy ủy khuất đi tới bên người Đoan Mộc Tình, "Mẫu hậu, phụ hoàng dường như chẳng hề đau lòng Vũ Nhi ?"
"Vũ Nhi, ráng nhẫn, chờ mẫu hậu sinh hạ tiểu đệ đệ, chờ tiểu đệ đệ làm thái tử, làm hoàng đế, sẽ không còn người dám khi dễ chúng ta !" Đoan Mộc Tình nhẹ nhàng vỗ lưng nữ nhi bảo bối.
Nghe xong lời Đoan Mộc Tình nói, Long Trạch Vũ Nhi đột nhiên đẩy nàng ra,"Thái tử, thái tử, thái tử! Trong mắt, trong lòng người cũng chỉ có đệ đệ, thầm nghĩ muốn con trai, căn bản không thèm để ý đến nữ nhi này! Người đã thích con trai như vậy, vì sao lúc trước thời điểm sinh hạ ta, không đem ta bóp chết luôn đi!"
"Vũ Nhi, ngươi nói gì vậy?" Nhìn thấy một mặt xa lạ của nữ nhi, Đoan Mộc Tình như bị dọa, đưa thủ muốn lau đi lệ ở khóe mắt Long Trạch Vũ Nhi, lại bị nàng ta đẩy tay ra.
"Ta chán ghét ngươi, chán ghét các ngươi! Ta hận chết các ngươi!"
Long Trạch Vũ Nhi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, Đoan Mộc Tình ngồi xụi lơ trên mặt đất. Vì sao, vì sao Vũ Nhi không thể hiểu được tấm lòng của người làm mẹ này chứ...... Đoan Mộc Tình vuốt ve bụng của mình, lòng bàn tay là thịt, mu bàn ta cũng là thị, cả hai đứa đều là con của mình, nàng đều phải bảo vệ.
"Cục cưng, tỷ tỷ vì mẫu thân hoài thai ngươi mà tức giận , ngươi về sau lớn lên phải bảo vệ tỷ tỷ đó, nhớ không?"
Phiêu Tuyết cung, Mộ Dung Tuyết Liên nhu nhu cái miệng nhỏ nhắn mà nhai trái nho, một bàn tay khác nhẹ vuốt bụng. Đã bình an vượt qua sáu tháng, còn thêm ba tháng nữa đứa nhỏ này sẽ đến nhân thế . Mộ Dung Tuyết Liên hỏi những thái y xem mạch, họ đều nói là hoàng tử, khiến cho nàng phi thường cao hứng.
Khi đứa nhỏ này sinh hạ, nàng nhất định phải để cho hắn lên làm thái tử! Nhất định!
Hổ Phách nhẹ nhàng đi vào, ra lệnh cung nữ đều chung quanh lui ra ngoài, một mình tiến ra phía sau Mộ Dung Tuyết Liên nói nhỏ,"Nương nương, hoàng hậu nương nương đã có bầu một tháng, hơn nữa, người kia ở Tĩnh vương phủ kia cũng có ."
"Cái gì?!" Mộ Dung Tuyết Liên bị nghẹn nho ở trong miệng, nuốt không được, cũng không phun ra được, khó chịu cực kỳ."Có chắc không?"
"Chắc chắn."
Vừa rồi, tâm tình của Mộ Dung Tuyết Liên còn tốt đẹp, giờ phút này liền trở nên u ám,"Cái con gà mái không biết đẻ trứng kia thế nhưng có, thật sự là đáng giận! Còn có tiểu tiện nhân kia, thế nhưng cũng dám tranh giành với bản cung, nàng chẳng lẽ còn muốn trông cậy vào đứa nhỏ trong bụng mình có thể giúp Long Trạch Cảnh Thiên trở thành thái tử sao! Hừ!"
"Nương nương, làm sao bây giờ?"
"Để cho bản cung suy nghĩ, bản cung cần phải suy nghĩ lại thật cẩn thận." Mộ Dung Tuyết Liên rốt cục đem hạt nho phun ra, ngón tay thon dài sơn móng đỏ chóe nhẹ nhàng vuốt bụng mình,"Nếu cả hai người này đều đối nghịch với bản cung, vậy đừng trách bản cung ra tay độc ác!"
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dung Tuyết Liên hiện lên vẻ ngoan độc, ngay cả Hổ Phách đi theo nàng nhiều năm thấy vậy cũng kinh hồn khiếp đảm.
Bình luận