Chương 43: Nam chính nữ chính lên sàn.
Đợi đến lúc Mộ Dung Thất Thất miễn cưỡng mở mắt, đột nhiên lại nhận thấy một tia khác thường:"Ai?" Hai sợi tơ liền hiện ra lòng bàn tay Mộ Dung Thất Thất, chỉ cần đối phương có hành động gì, nàng sẽ không lưu tình chút nào mà ra tay.
"Ngủ ngon?"
Phượng Thương chống cằm, không nhúc nhích, chỉ yên lặng nhìn đôi mắt tràn đầy lưu quang của Mộ Dung Thất Thất. Mới vừa rồi còn như tiểu miêu nhu thuận ngủ say, bây giờ lại như mãnh hổ nhe nanh trước kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của mình. Quả nhiên, nữ tử này rất thú vị!
Trong lòng Mộ Dung Thất Thất dâng lên một trận ảo não, làm sao lại ngủ đến mức có người hiện ra bên cạnh nàng cũng chẳng nhận thấy được. Bởi vì có Tô Mi cùng Tố Nguyệt kề cận cho nên Mộ Dung Thất Thất yên tâm an lòng ngủ, lại không lường trước, sẽ xuất hiện nhân vật ngoài ý liệu.
"Phượng Thương—-"
Khiến cho Mộ Dung Thất Thất còn kinh ngạc hơn chính là nam tử trước mắt, từng nghe qua những tin đồn về Phượng Thương, hiện tại chân chân thực thực nhìn thấy hắn, Mộ Dung Thất Thất không nhịn được kinh ngạc than.
Khuôn mặt sáng như trăng tròn, khí chất tươi đẹp như hoa xuân, tóc cắt gọn gàng, mi đen như mực, má đỏ hồng như hoa đào, mắt như làn nước mùa thu....Dường như dù dùng tất cả những từ hoa mĩ tốt đẹp để miêu tả người nam nhân này, cũng không đủ—-
"Khanh khanh làm sao biết được mà gọi ta là Phượng Thương?" Phượng Thương miệng nói chuyện, tay lại ôm Mộ Dung Thất Thất còn đang ngẩn người vào lòng. Tư thái kia muốn bao nhiêu tự nhiên có bấy nhiêu tự nhiên, muốn bao nhiêu thành thục có bấy nhiêu thành thục, tựa như bọn họ chính là một cặp vợ chồng lâu năm bình thường, tựa như chuyện mà hắn đã trăm lần tập thử đều giống nhau.
"Đoán thôi."
Mộ Dung Thất Thất khẽ lui về phía sau một chút, tránh đi đôi tay của Phượng Thương. Nói thật, nàng không có thói quen thân thiết với người khác, đặc biệt là người xa lạ, nhất là nam tử.
Sự né tránh của Mộ Dung Thất Thất khiến Phượng Thương có chút cảm giác thất bại, lại xen một tia vui vẻ. Ít nhất Vương phi của hắn không phải một người tùy tiện, cũng không có mê muội dung nhan của hắn mà quên đi thân phận của mình. Cô gái này có định lực tốt như vậy, lại lý trí như thế, khiến Phượng Thương càng thêm yêu thích.
Nhưng mà, nhìn đến bộ dáng phòng bị cùng xa cách của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương có chút đau đầu, rốt cuộc phải như thế nào mới khiến nàng thân cận với mình được a? Nàng đối với bất luận kẻ nào cũng như thế, vậy hắn phải làm sao mới trở thành độc nhất vô nhị trong lòng nàng a?
Mộ Dung Thất Thất chỉ chớp mắt nhìn, không hề biết rằng vị Nam Lân vương uy vũ tứ quốc lại đang đau đầu nghĩ cách lấy lòng nàng.
"Vương gia, thời gian không còn sớm, chúng ta có nên cứ để nó trôi qua như vậy hay không?" Mộ Dung Thất Thất nghiêm mặt, bày ra vẻ kính cẩn nghe theo. Phượng Thương xuất hiện quá mức đột nhiên khiến nàng quên mất lớp ngụy trang của mình, hiện tại đã tỉnh táo, lập tức lấy lại bộ dáng thường ngày.
Bình luận