Chương 45: Công chúa Nam Phượng quốc - Minh Nguyệt Hinh.
Khi Long Trạch Vũ Nhi vừa đứng lên, định chỉ vào mặt Mộ Dung Thất Thất mà gây chuyện, một tiếng "Công chúa Nam Phượng quốc đến!" đánh vỡ hành động của nàng.
Nam Phượng quốc có ý kết giao cùng Tây Kỳ, là chuyện khiến không ít người bàn tán dạo gần đây, về phần Công chúa của Nam Phượng quốc Minh Nguyệt Hinh, nghe nói nàng là nữ nhi của Hoàng quý phi Hạ Lan Mẫn, là vị công chúa được sủng ái nhất.
Hiện tại, Minh Nguyệt Hinh đến Tây Kỳ, hướng về vị trí Tĩnh Vương phi, khiến cho sắc mặt đám người quyền quí ở nơi đây có chút biến đổi, nhất là Đoan Mộc Tình, Mộ Dung Tuyết Liên cùng Mộ Dung Tâm Liên, ba người đều là nhân vật không tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi chuyện này, tất nhiên sắc mặt chẳng thể nào tốt.
Nếu Long Trạch Cảnh Thiên cùng Minh Nguyệt Hinh kết nghĩa vợ chồng, vậy nghĩa là sau này Long Trạch Cảnh Thiên sẽ có Nam Phượng quốc chống lưng, chuyện này đối với sự kỳ vọng của hoàng hậu và Mộ Dung Tuyết Liên về đứa nhỏ trong bụng họ, không phải là chuyện tốt. Mà Minh Nguyệt Hinh là công chúa của một nước, mộng làm Vương Phi của Mộ Dung Tâm Liên cũng sẽ đổ vỡ.
Trong lúc nhất thời, một cỗ sóng ngầm lưu chuyển trong tâm các nàng, mặc kệ điểm xuất phát của họ điều gì, mục đích cũng đều như nhau, đều không muốn để Minh Nguyệt Hinh làm Tĩnh Vương phi.
Khi ba người còn đang suy tư xem nên ứng phó chuyện này như thế nào, Minh Nguyệt Hinh đã chậm rãi đi vào trong điện.
Xa xa, một thân ảnh màu trắng lọt vào mắt mọi người, bộ bạch y kia, như mộng như ảo, khiến cho thiếu nữ này trở nên siêu trần thoát tục. Mà tóc nàng ta, chia làm hai búi, bộ trân châu trang sức trên đầu, vừa nhìn liền biết được làm từ tay thợ nổi tiếng.
Người càng đến gần, một đám có mặt nơi đây không khỏi cảm thán, Nam Phượng quốc thực may mắn, thế nhưng có thể tạo ra một vị mỹ nhân quốc sắc thiên hương như vậy.
"Hinh Nhi tham kiến hoàng đế bá bá!" Minh Nguyệt Hinh mở miệng, yểu điệu gọi, đặc biệt là tiếng "bá bá" kia, mang theo ý làm nũng của tiểu nữ nhân, khiến người nghe không nhịn được ngứa ngứa, tựa như cảm giác bị cỏ đuôi chó chạm vào, đúng là một báu vật.
"Ha ha, mau mau ngồi xuống!" Long Trạch Vũ nở nụ cười, không có nam nhân nào có thể khán cự được nữ nhân yêu kiều nhu thuận, mặc dù mỹ nhân này đáng tuổi cháu mình:" Lần trước khi trẫm thấy ngươi, ngươi mới bốn năm tuổi, thoáng đã qua mười năm, ngươi cũng đã trở thành một đại cô nương! Khiến trẫm không nhịn được mà thấy mình già—-"
"Hoàng đế bá bá, người già đâu mà già? Người vẫn như năm đó, anh tuấn tiêu sái."
Sau khi Minh Nguyệt Hinh ngồi xuống, liền vuốt mông ngựa Long Trạch Vũ, Long Trạch Vũ nghe vậy, mặt mày hớn hở, mà Đoan Mộc Tình cùng Mộ Dung Tuyết Liên ngồi cạnh hắn, toàn thân đều nổi da gà.
"Thật chứ? Ngươi không được lừa trẫm a!"
"Hoàng đế bá bá, Hinh Nhi chưa bao giờ nói dối, thật đấy!" Khi Minh Nguyệt Hinh nói chuyện, hạt trân trâu to cỡ ngón tay cái trên trán nàng lắc lắc, tôn lên khuôn mặt khiến người người động lòng, khiến ai nhìn thấy cũng không nhịn được xuân tâm nhộn nhạo.
Bình luận