Chương 46: Hắn thích bị ngược?!
Không khí lập tức đông lạnh, Phượng Thương giương mắt băng lãnh nhìn Long Trạch Vũ Nhi, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao,"Ngươi nói ai? Lặp lại lần nữa xem?"
Lời nói của Phượng Thương, khiến cho cả cung viên đều bị đóng băng, cả người hắn phát ra từng trận hàn khí, ngay cả Long Trạch Vũ ngồi ở trên cao cũng đều cảm thấy một trận rét lạnh. Khó trách ở Bắc Chu, có đồng dao nói rằng thà đắc tội với thiên tử, chớ đừng đắc tội với Quỷ Vương......
"Ta, ta –" Long Trạch Vũ Nhi trở nên lắp bắp, không biết vì sao, thời điểm nàng định khua môi khua mép chối, liền bắt gặp ánh mắt Phượng Thương dày đặc sát ý kia, lập tức nuốt vào, hàm răng đánh vào khanh khách rung động, không phải vì tức giận, mà vì sợ hãi.
Sát khí trong ánh mắt người nọ thật là dễ sợ, mà loại sát khí này lại bất đồng với người bình thường, ắt hẳn đã trải qua ranh giới sống chết nơi chiến trường, mới có lệ khí khiến cho người ta lạnh đến đáy lòng như vậy. Nói trắng ra, Long Trạch Vũ Nhi bất quá là công chúa được nuôi dưỡng ở thâm cung, chưa từng gặp qua hoàn cảnh như vậy.
"Ta, ta –"
Đúng lúc toàn bộ điện Thái Hòa bởi vì Long Trạch Vũ Nhi ngu xuẩn mà sa vào hầm băng của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất ôn nhu mở miệng,"Vương gia, ta đói bụng."
Một tiếng "Ta đói bụng" đã đem sự tức giận Phượng Thương đè ép đi xuống, Phượng Thương thu hồi hàn ý trên người, ánh mắt đầy ý cười, chuyện có quan trọng đến cỡ nào, cũng không quan trọng bằng Mộ Dung Thất Thất."Khanh khanh, ngươi muốn ăn cái gì? Ta gắp cho ngươi!"
"Măng khô!" Mộ Dung Thất Thất chỉ vào đồ ăn bên tay trái Phượng Thương.
"Hảo!"
Nhất thời không khí thoải mái xuống chút, lúc nãy còn như đông lạnh, bây giờ đã thành ngày xuân ấm áp. Mộ Dung Thất Thất thế nhưng lại có thể làm dịu được cảm xúc của Phượng Thương, khiến trong mắt mọi người hiện kinh ngạc, càng không nói người này đang ở địa vị cao, ánh mắt đối đãi Mộ Dung Thất Thất lúc này càng thêm bất đồng.
Thấy Phượng Thương đặt toàn bộ lực chú ý ở trên người Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Hinh vội vàng đứng lên,"Hoàng đế bá bá, Hinh nhi lần này chuẩn bị riêng vũ đạo "Sóng" hiến cho ngài!"
"Hảo hảo hảo!"
Long Trạch Vũ ước gì có người có thể khiến bầu không khí thoáng hơn một chút, Long Trạch Vũ Nhi vừa rồi thật sự rất hồ đồ , dám nói Phượng Thương như vậy. Long Trạch Vũ vì việc hắn có một nữ nhi lỗ mãng như vậy, sợ Phượng Thương sẽ khiến cung đình đổ máu, lúc này lại có Minh Nguyệt Hinh chủ động biểu diễn, Long Trạch Vũ đương nhiên ủng hộ hai tay.
Nhạc vang lên, Minh Nguyệt Hinh bắt đầu múa. Không thể không nói rằng vòng eo của nàng phi thường mềm mại, biểu tình cũng cực kỳ điêu luyện, đem vẻ đẹp, sự e lệ của nữ tử phô diễn hết thảy, hấp dẫn sự chú ý mọi người.
Long Trạch Cảnh Thiên cầm chén rượu, nhìn xem vũ đạo, ánh mắt vô hồn lại lạc trên người vị "tình nhân" kia.
Sự xuất sắc của Phượng Thương, nằm ngoài ý liệu của Long Trạch Cảnh Thiên, nhưng thật đúng với câu,"Trăm nghe không bằng một thấy". Vô luận có nghe qua bao nhiêu lời đồn, cũng không bằng khi tận mắt nhìn người. Long Trạch Cảnh Thiên tuy rằng là người hoàng thất, cũng là nhân tài kiệt xuất, nhưng hiện tại nếu so với Phượng Thương, hắn không muốn thừa nhận cũng không được vì chính mình vốn kém hơn kẻ kia.
Bình luận