Chương 77: Khảo nghiệm tầng thứ bảy - khảo nghiệm quan trọng nhất.
"Hồng loan tinh động*, sắp lấy chồng." (* tình duyên đến)
Chờ lúc Tô Mi thấy ý cười trên mặt của Mộ Dung Thất Thất, mới hiểu rõ ý trêu chọc trong lời nói của nàng "Tiểu thư, người trêu ta!" Tô Mi xấu hổ đỏ mặt, "Tiểu thư, người thật xấu nha!".
Hoàn Nhan Khang nghe thấy lời nói của Mộ Dung Thất Thất, trong lòng vui mừng, nhìn thấy ánh mắt tán thành mà Mộ Dung Thất Thất dành cho mình, tinh thần lại càng tươi sáng.
Hắn đã nhìn trúng Tô Mi, nhưng mà không biết trong lòng Tô Mi nghĩ như thế nào. Hơn nữa, Tô Mi là nha hoàn thiếp thân của Mộ Dung Thất Thất, chuyện này phải được Mộ Dung Thất Thất gật đầu mới thành. Hiện tại lời nói của biểu tẩu có ý nghiêng về hắn, khiến cho Hoàn Nhan Khang lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười, quay lại khom người cúi đầu với Mộ Dung Thất Thất nói: "Biểu tẩu bói quẻ vô cùng tốt, không biết biểu tẩu có thể bói giúp ta một quẻ hay không, tiểu đệ muốn cầu nhân duyên".
Nghe Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Tô Mi lại càng thêm đỏ mặt, hừ một tiếng, quay mặt đi nơi khác.
"Tốt! Chờ ra khỏi tháp này, ngươi tới Mai Hương Viên tìm ta, ta giúp ngươi hảo hảo coi một quẻ".
"Tốt ! Tốt ! Tiểu đệ nhất định sẽ tới"
Rốt cuộc cũng lên được lầu thứ bảy, một trận gió lạnh thổi qua, sau khi tiến vào, mọi người mới phát hiện ra lầu thứ bảy là lầu cao nhất của tháp, bốn phía đều có khe hở, cho nên phong sương xen lẫn với những bông tuyết đều tiến vào được, trên mặt đất có chút ướt.
"Mọi người cẩn thận! Xem một chút có cơ quan ám khí gì hay không". Long Trạch Cảnh Thiên buộc chặt tâm thần. Sau những khảo nghiệm có chút biến thái đến ly kỳ ở mấy cửa trước, cửa ải cuối cùng này khiến cho tất cả mọi người đến thở cũng thở chậm hơn. Cẩn thận, nhất định phải thực cẩn thận, miễn cho thất bại trong gang tấc.
Lời nhắc nhở của Long Trạch Cảnh Thiên khiến cho những người khác trong lòng lại càng thêm khẩn trương, mỗi người đều cẩn thận đánh giá toàn bộ xung quanh, sợ xuất hiện biến cố gì đó, hoặc đâu đó cất giấu thứ gì nguy hiểm đang chờ bọn họ.
"Không ai?!" Kiểm tra hết một vòng, Lý Vân Khanh có chút kinh ngạc, "Tại sao tầng thứ bảy này lại không có ai? Rốt cuộc khảo nghiệm của cửa này là cái gì?"
"Có sợi dây" Bạch Ức Nguyệt chỉ vào một sợi dây bên góc tường nói, bên cạnh nó là một hộp gỗ, Bạch Ức Nguyệt muốn mở ra nhưng lại bị
Lý Vân Khanh ngăn cản, "Cẩn thận có ám".
Một tiếng "có ám" khiến cho tất cả mọi người trở nên cảnh giác hơn, sau khi Hoàn Nhan Khang trao đổi ánh mắt với Lý Vân Khanh xong, những người khác liền tản đi, hai người dùng bảo kiếm đồng thời cậy hộp gỗ ra.
"Có một tờ giấy"
Đợi một lúc cũng không thấy động tĩnh gì, Hoàn Nhan Khang lấy tờ giấy ra đọc.
"Uy! Ngươi cũng không để ý coi trên đó có độc hay không, liền trực tiếp cầm lấy bằng tay." Tô Mi thấy Hoàn Nhan Khang như vậy, vội vàng ở bên cạnh nhắc nhở, khiến Hoàn Nhan Khang sợ đến mức vội vứt tờ giấy xuống đất.
Bình luận