Chương 80: Nhận thua? Không có cửa đâu!
Chờ Hoàn Nhan Khang lên trên đài thi, Mộ Dung Thất Thất lui trở về sau, tựa vào trong ngực Phượng Thương, lười biếng nhìn Long Trạch Cảnh Thiên.
"Không cho nhìn!" Nhận thấy được ánh mắt Mộ Dung Thất Thất vẫn luôn lượn vòng quanh Long Trạch Cảnh Thiên, Phượng Thương đem khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất quay lại đối mặt với mình, "Trừ ta, không cho nhìn nam nhân khác, đặc biệt là hắn!"
"Vì sao — vì sao hắn là "đặc biệt" a?" Nhìn ra trong mắt Phượng Thương có nồng đậm ghen tức, Mộ Dung Thất Thất làm bộ cái gì cũng không biết, mở to một đôi mắt nai con vô tội, chớp chớp nhìn Phượng Thương, "Vương gia, chàng giải thích cho ta hiểu đi!"
"Xì –" thấy tiểu thư nhà mình làm nũng với cô gia, Tô Mi cùng Tố Nguyệt phì cười thối lui phía sang một bên, vợ chồng son người ta muốn nói chuyện riêng tư thân mật nha.
"Không được chính là không được!"
Phượng Thương không thích ánh mắt Long Trạch Cảnh Thiên nhìn Mộ Dung Thất Thất, mặc dù ánh mắt Lý Vân Khanh nhìn tiểu nữ nhân này cũng không được bình thường, nhưng hắn ta chỉ để lộ vừa phải, không giống với Long Trạch Cảnh Thiên. Ánh mắt của Long Trạch Cảnh Thiên, như ánh mắt thợ săn nhìn con mồi, mang theo tính muốn chiếm hữu, huống chi lúc trước hắn ta cùng Mộ Dung Thất Thất còn từng có hôn ước, nếu không phải nửa đường xảy ra chuyện , hắn ta viết 《 Thư từ hôn 》, thì hiện tại Mộ Dung Thất Thất đã là Tĩnh Vương phi của hắn rồi.
Vừa nghĩ tới việc tiểu nữ nhân đáng yêu trong ngực này từng thiếu chút nữa là trở thành tân nương của người khác, trong lòng Phượng Thương vô cùng không thoải mái. Huống chi Long Trạch Cảnh Thiên hiện tại tựa hồ phát hiện những điểm tốt của Mộ Dung Thất Thất, bắt đầu chú ý nàng, càng khiến cho Phượng Thương càng thêm cẩn thận, cảnh giác. Nữ nhân của hắn, bị người khác nhớ thương, tư vị này thật không dễ chịu!
"Khanh Khanh, mới vừa rồi nàng nói gì với A Khang vậy?" Phượng Thương dán chặt môi vào tai Mộ Dung Thất Thất, nhẹ nhàng mà cắn vành tai của nàng, "Nói đi , nói cho ta biết đi, các ngươi hàn huyên cái gì? Có phải có liên quan đến Long Trạch Cảnh Thiên hay không?"
"Hì hì hì–" Khí nóng bên tai cộng thêm việc của Phượng Thương đang dùng răng nanh mà gặm cắn khiến cho Mộ Dung Thất Thất run người một trận, nàng vội vàng đẩy Phượng Thương ra, "Vương gia, ở đây nhiều người! Vương gia phải chú ý một chút hình tượng của mình!"
"Ừ! Khanh Khanh, nếh nàng nói cho ta biết bí mật nhỏ giữa nàng và A Khang, ta liền bỏ qua cho nàng!"
Phượng Thương cũng không dễ dàng chịu buông tha như vậy, Long Trạch Cảnh Thiên là khúc mắc trong lòng hắn, cho nên hắn phải biết rõ ràng vấn đề này mới được.
"Được –" thấy Phượng Thương chấp nhất như vậy, Mộ Dung Thất Thất chấp tay thành một vòng, kề sát bên tai Phượng Thương, lặng lẽ nói thầm mấy câu.
"Thật?" Phượng Thương mặt mày mỉm cười, "Khanh Khanh thật là lợi hại!"
"Hừ! Đó là đương nhiên!" Mộ Dung Thất Thất khiêu mi, "Lúc trước, nam nhân này từng vũ nhục ta. Vương gia chẳng lẽ không biết, trên đời này nữ tử cùng tiểu nhân là khó dạy nhất sao? Ta chưa đáp trả hắn, cũng không có nghĩa là ta đã quên chuyện kia. Cho nên, ta để cho a Khang thay ta hảo hảo dạy dỗ hắn!"
Bình luận