Chương 87: Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng
Nam Lân Vương phủ, cả vương phủ đèn đuốc sáng rực, lúc Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất trở lại vương phủ, lập tức có người đứng lên reo hò, sau đó quản gia Phượng Tề mang theo mọi người hành lễ với Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất: "Chúc mừng vương gia! Chúc mừng vương phi!"
"Miễn" Phượng Thương trực tiếp ôm Mộ Dung Thất Thất vào trong ngực, đi về phía Thính Tùng Lâu, lưu lại một nhóm người trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người đã biến mất trong chớp nhoáng.
"Xem ra, chúng ta phải chuẩn bị..." Phượng Tề cười. Mọi người không rõ ý tứ của quản gia, vẻ mặt mỗi người đều nghi hoặc, Phượng Tề gõ vào đầu vài người: "Đồ ngốc! Vương gia đã khẩn cấp như vậy...khụ...khụ...Chúng ta đương nhiên là phải chuẩn bị nghênh đón tiểu chủ tử a."
"Nha" Nghe Phượng Tề nói, mọi người bừng tỉnh đại ngộ. Đúng vậy! Nam Lân vương phủ im lặng đã lâu như vậy, nếu nhiều thêm vài tiểu chủ tử, vậy thì thật tốt a! Trong đầu mỗi người đều ảo tưởng tương lai tốt đẹp kia, một đám ngây ngô cười.
Bên trong Thính Tùng Lâu, Phượng Thương vào phòng tân hôn, buông Mộ Dung Thất Thất xuống, đặt nàng đối với diện trước mặt, nhìn nàng ngây ngô cười.
Nếu người bình thường, ngây ngô cười có vẻ thật thà, đàng hoàng, nhưng Phượng Thượng cười như vậy lại cực kỳ nham hiểm lợi hại.
Không có nói chuyện, cũng không có động chân tay, hắn chỉ ngơ ngác ngồi ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất nhìn nàng, vẫn không nhúc nhích, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười sáng lạn, mắt phượng cẩn thận tỉ mỉ mà đánh giá Mộ Dung Thất Thất, cả người ngập tràn vui sướng, thích thú, giống như ăn mật đường vậy.
Bị Phượng Thương nhìn chòng chọc hồi lâu, Mộ Dung Thất Thất rốt cục cũng chịu khuất phục hắn, nàng đỏ mặt cúi đầu.
Mộ Dung Thất Thất cảm thấy từ lúc nhận biết Phượng Thương cho đến nay, bất kể là liếc mắt đưa tình, hay là mặt đối mặt, sau cùng từ trước đến nay nàng đúng là bại trận. Khi nào thì mới có thể hòa với nhau một ván đây chứ? Thật là mong chờ có một ngày như vậy a.
Mộ Dung Thất Thất cả người một bộ vui mừng, thêm vẻ ngượng ngùng, trên mặt đều nhiễm một tầng màu hồng nhạt, làm cho hơi thở Phượng Thương trở nên gay gắt.
"Khanh Khanh, nàng thật đẹp." Phượng Thương ôm Mộ Dung Thất Thất vào trong lòng, ôn nhu hôn lên trán của nàng, trong mắt đều là thương tiếc cùng yêu thương.
Phượng Thương vừa hôn, cái này lại đem mộng của Mộ Dung Thất Thất đánh nát, làm cho nàng tỉnh táo lại.
Nàng đây là làm sao? Cư nhiên lưu luyến ôn nhu của Phượng Thương, lại cùng hắn ôm ấp?
Giá như chưa từng biết chuyện kia, nàng cũng sẽ muốn hưởng thụ thêm, mà còn muốn vui vẻ trải qua đêm tân hôn này.
Nhưng mà hiện tại nàng lại là muội muội của Phượng Thương, trước mắt việc này thật sự khó khăn, người mà nàng yêu thương sâu sắc lại có thể cùng chung huyết thống với nàng. Nếu nàng theo đuổi tình cảm của chính mình, hơn nữa lại mê mẩn trong vui sướng, ngộ nhỡ bọn họ xác thực là huynh muội, ngày sau đau khổ lại là hai người. Nàng không thể ích kỉ như vậy, cũng không thể thay Phượng Thương quyết định chuyện này.
Bình luận