Chương 96: Ta yêu nàng!
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng cười thanh thúy của Mô Dung Thất Thất vang lên như tiếng chuông bạc kêu.
Mỹ nhân cười, nghiêng nước nghiêng thành (nguyên văn là khuynh quốc khuynh thành), những hắc y nhân chung quay nhìn nữ tử rực rỡ trước mặt, đáy lòng cũng không nhịn được mà hâm mộ phúc khí của chủ tử. Vẫn còn đang lo lắng cho Phượng Thương vì chuyện này mà bị xấu hổ một thời gian, không nghĩ tới nụ cười này của chủ mẫu lại khiến cho trời đất thất sắc ( ý ám chỉ nụ cười che mất luôn cả trời đất)
"Khanh khanh ——", khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thương có chút nóng lòng, thái độ của Mộ Dung Thất Thất, thật sự và vượt qua dự liệu của hắn. Đang lúc Phượng Thương còn không có xác định được là Mộ Dung Thất Thất có tức giận hay không thì đối phương đã như con mèo nhỏ, nhào vào trong ngực Phượng Thương.
"Chàng để ý ta như vậy, ta thật hạnh phúc!"
Mộ Dung Thất Thấp áp vào trong ngực Phượng Thương, ngẩng đầu nhìn vào mắt của hắn, "Thật đấy! Chàng quan tâm ta như vậy, ta rất rất cảm động!"
Câu nói này khiến cho những người đang chờ đợi lo lắng cho Phượng Thương có thể thoái mái tinh thần rồi.
"Bộp!" Có người vỗ tay, cũng nhiều người vỗ tay theo, thấy vui mừng vì Phượng Thương đã tìm được một người thông tình đạt lý như vậy.
Những hắc y nhân này, mới vừa rồi bị Mộ Dung Thất Thất đánh cho hoa rơi nước chảy, trên mặt cũng có điểm vui vẻ hơn, dĩ nhiên bọn họ hi vọng chủ tử của mình vui vẻ hạnh phúc hơn, có thể tìm được tri kỷ như vậy, còn chủ mẫu lại lợi hại như vậy, đây là chuyện tất cả mọi người chờ mong.
"Khanh khanh, nàng không trách ta?"
"Đồ ngốc!" Vì để cho người này an tâm, ở trước mặt mọi người Mộ Dung Thất Thất, nhón chân, ôm lấy cổ Phượng Thương, hôn lên môi hắn một nụ hôn nóng bỏng.
"Chủ mẫu uy vũ!"
Một cảnh tượng nóng bỏng như vậy, khiến cho các huynh đệ kia đều kêu gào ầm ĩ.
"Ha ha——" nụ hôn này, khiến cho nội tâm của Phượng Thương ổn định lại. Nữ nhân này là của hắn, hắn cảm nhận được! "Khanh khanh, ta yêu nàng!" Phượng Thương cúi đầu, hôn lên môi Mộ Dung Thất Thất.
"A —— "
Khó có khi được chứng kiến hình ảnh đặc sắc như vậy, tất cả mọi người đều mở rộng tầm mắt, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đỏ trắng trước mặt, mội đôi tình lữ, họ hôn nhau đến trời đất rung chuyển, dường như trời đất này chỉ có mình bọn họ....
Hôn đến khi cả hai không thở được, Phượng Thương rời môi, ôm Mộ Dung Thất Thất vào ngực rồi rời đi.
"Tiểu thư—–" Tố Nguyệt vừa định đuổi theo, bị Nạp Lan Tín ngăn lại, "Vương gia cùng Vương phi có chuyện cần làm. Chúng ta đừng quấy rầy bọn họ. Hiện tại điểm mấu chốt là tra chuyện làm sao người của Vô Cực Cung lại cấu kết cùng triều đình, chuyện Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai, còn cần giải quyết. Đoán là trong thời điểm tới, chủ tử không có thời gian quản việc này...."
Bình luận