Chương 99: Tranh giành ngôi vị thái tử
"Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa!" Lời nói của Hoàn Nhan Hồng đã thực sự kích thích Hoàn Nhan Liệt, hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ thái tử của mình sẽ nói ra những lời như vậy.
"Phụ hoàng, chẳng lẽ lời nhi thần nói chưa đủ rõ ràng sao? Nhi thần cho dù loạn luân, cũng là di truyền từ phụ hoàng ngài a ——"
"Ba ——"
Hoàn Nhan Hồng chưa nói xong, Hoàn Nhan Liệt đã giơ tay, hung hăng tát hắn một cái, cảm nhận được mùi vị máu tanh trong miệng, Hoàn Nhan Hồng cười "Ha hả" một tiếng, chà chà vết máu ở khóe miệng, rồi ánh mắt hắn nhìn Hoàn Nhan Liệt càng thêm khiêu khích.
"Nhi thần nói không đúng sao? Là ai cầm cái yếm của Hoàng cô rồi làm những trò dơ bẩn? Là ai giấu nhiều nữ nhân có dung mạo giống với Hoàng cô ở Trường Thu Cung? Là ai đã lên kế hoạch cho sự tình ở Nhạn Đãng Sơn... Những việc này, không cần nhi thần phải nói, trong lòng người hẳn là hiểu rõ nhất rồi chứ!"
"Khốn kiếp!"
Hoàn Nhan Liệt giận dữ, không nghĩ rằng sau khi nghe xong 2 chữ "khốn khiếp", Hoàn Nhan Hồng lại càng cười vui vẻ hơn, "Phụ hoàng, coi như người nói đúng! Một nam nhân đối với muội muội mình thèm thuồng như vậy, đúng thực là một kẻ khốn khiếp!"
Lời nói của Hoàn Nhan Hồng, khiến cho Kính Đức đứng ở bên cạnh không khỏi toát mồ hôi thay hắn. Tâm tư của hoàng thượng đối với Minh Nguyệt công chúa, vẫn luôn là chuyện ngài kiêng kỵ nhất. Đúng lúc này lại bị thái tử trực tiếp nói thẳng ra, đây chẳng phải là giáng thẳng một đòn vào mặt Hoàn Nhan Liệt hay sao!
Khắp thiên hạ này, cái mà nam nhân coi trọng nhất chính là thể diện, chưa kể đây còn là vua của một nước!
Minh Nguyệt công chúa là gì đây? Nói theo kiểu văn chương thì chính là nốt chu sa trên ngực của hoàng thượng Nếu mà ngài biết được chuyện này, thì ngài tốt nhất là nên bảo vệ bí mật ấy, cắn chặt răng lại cái gì cũng không nói, cố gắng làm cho thật tốt cương vị thái tử của mình, đó mới là cách thông minh nhất. Giờ đây, tất cả đều bị ngài nói toạc ra, đây rõ ràng là kích thích hoàng thượng mà!
Sau khi nghe lời Hoàn Nhan Hồng nói, vẻ mặt hoàng thượng do tức giận mà dần dần trở nên nguội lạnh, cuối cùng trở nên lạnh lẽo.
"Kính Đức, tuyên chỉ, thái tử vô đức, ngang bướng vô cùng, đã phụ kỳ vọng của trẫm, trẫm nhiều lần châm chước, nhưng nay quyết định phế truất thái tử, phong Bắc Tĩnh Vương, giam cầm Nam uyển, suốt đời không được đi ra ngoài. . . . . ."
Kính Đức dù sao cũng chỉ là nô tài, mặc dù trong lòng hắn thấy hình phạt này có hơi nghiêm khắc, nhưng hắn biết tính hoàng thượng. Đừng nói là hành vi cử chỉ của thái tử có chút không tốt, cho dù Hoàn Nhan Hồng được lòng dân chúng, có uy danh, nhưng hắn lại đem tình cảm của Hoàn Nhan Liệt đối với Hoàn Nhan Minh Nguyệt nói ra như vậy, quả thực là tự tìm đường chết.
Bị phế truất, điều này Hoàn Nhan Hồng đã lường trước được, nhưng khi nghe tới câu cuối "cầm tù suốt đời ở Nam Uyển", Hoàn Nhan Hồng cười lên ha hả. Giam cầm suốt đời? Hạn chế tự do của hắn? Vậy không bằng giết luôn hắn cho rồi!
Bình luận