Chương 158: Phiên Ngoại: Công Chúa cuối cùng (hạ)
Ta ở điện Hoa dương ba tháng, ba tháng này, ta đi khắp ngóc ngách của Đông Cung. Tất cả mọi người biết ta là nha đầu bị câm được Phượng Kiêu nhặt về, lại thấy ta chỉ là hài tử, cho nên đối với việc ta đi dạo lung tung cũng không có nhiều ngăn trở.
Ba tháng, đủ để cho ta nhớ ở rõ bản đồ địa hình của Đông Cung. Trừ thư phòng của Phượng Kiêu ta không đi vào được, còn những địa phương khác đều có thân ảnh của ta.
Để cho ta có chút lo lắng chính là, ba tháng này ta nhìn thấy Phượng Kiêu lác đác có mấy lần. Hắn đem ta đặt ở điện Hoa Dương, cũng không có xuất hiện ở trước mặt của ta. Hỉ Muội cô cô nói, phải lấy lòng Phượng Kiêu, nhận được sự yêu thích của hắn, ta mới có thể ở chỗ này sinh tồn được, cho nên ta quyết định làm một chuyện.
"Ngài muốn làm cung nữ?" Đông Nhị có chút giật mình, "Cô nương như bây giờ không tốt sao? Có điện hạ che chở, không ai có thể khi dễ ngài!"
"Bắt người nương tay, ăn thịt người miệng mềm." Ta viết trên giấy.
Đông Nhị nhìn thật lâu, khẽ mỉm cười, "Cô nương, đợi nô tỳ bẩm báo thái tử điện hạ."
Phượng Kiêu như trước cũng có gặp ta, thiếu niên kia tại trại Triêu Thiên ôm ta không có xuất hiện nữa, chỉ có Đông Nhị mang đến hồi âm, Phượng Kiêu đáp ứng, để cho ta từ cung nữ sơ cấp đi lên.
Đông Nhị mang đến biệt hiệu cung nữ dùng cho ta, ta cởi ra cẩm y trên người, từ một cái cung nữ nho nhỏ bắt đầu đi lên.
Đối với lựa chọn của ta, rất nhiều người không hiểu, mọi người cho là ta hẳn là dựa vào sự sủng ái của Phượng Kiêu, đòi lấy nhiều thứ hơn, mọi người nghị luận ta nghe ở trong lỗ tai, nhưng không có đáp lại. Hỉ Muội cô cô nói, không có ai sẽ có phòng bị đối với hài tử, ta thấy đúng như vậy. Phượng Kiêu trong khoảng thời gian này lạnh nhạt với ta đủ để nói rõ, ta chỉ là bọt sóng nho nhỏ, không có gợi nên sự chú ý của hắn.
Ta nghĩ ở lại bên cạnh Phượng Kiêu, phải có năng lực và tư cách, chỉ có như vậy, một ngày kia ta mới có thể báo thù rửa hận cho phụ vương.
Quản sự Đại cung nữ cũng không có bởi vì ta là người Phượng Kiêu mang về thì đối với ta đặc biệt khoan dung, nàng đối xử bình đẳng, đối đãi với ta vẫn nghiêm khắc như cũ. Dưới sự dạy bảo của nàng, không bao lâu ta liền có thể đảm nhiệm công việc của mình, trở thành một cung nữ đủ tư cách trong điện Đông Cung, bị phân phối đến trong vườn hoa của Đông Cung .
Vườn hoa của Đông cung, mặc dù so ra kém ngự hoa viên trong hoàng cung, nhưng cũng là muôn hồng nghìn tía (hoa khoe màu đua sắc), nở đầy các loại hoa.
Phượng Kiêu cũng chưa có đón dâu, cho nên Đông cung không có nữ quyến, người duy nhất thường tới chơi đùa là muội muội của Phượng Kiêu, Phượng Hoàng. Thời điểm ta lần đầu tiên nhìn thấy Phượng Hoàng sợ ngây người, ta cho là mình thấy tiên nữ trên trời. Phượng Kiêu ôn nhu đứng ở bên cạnh Phượng Hoàng, phủi đi cánh hoa trên vai của nàng, hai người đứng ở trong vườn hoa, giống như thế ngoại tiên nhân.
Bình luận