🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 582: Cố Nhân Gặp Lại

“Từ biệt nhiều năm như vậy, đúng là khôngy nghĩ tới trùng hợp như thế, ông vẫn luôn ở Thượng Hải sao? Mấy năm nay sống thế nào?”Hà lão cười nói:“Cũng không tệ lắm, lúc trước những gia tộc gặp tai ương, ttôi là vì học y mà không chịu nhiều ảnh hưởng lắm. Sau này vãn bối trong nhà đều vào hệ thống chữa bệnh, cuộc sống càng ngày càng tốt!”Hà lão kéo cô gái nhỏ bên cạnh, giới thiệu cho ông ngoại bà ngoại:Bọn họ là học y tương đối an toàn, đến nước ngoài còn không biết là tình cảnh gì, cũng không biết có thể đi được hay không, cộng thêm khó rời bỏ quê hương, nên dứt khoát ở lại trong nước.

Mấy chục năm trôi qua, không nghĩ tới còn có ngày gặp lại.Nghe thấy tiếng phu nhân, đôi mắt bà ngoại ửng đỏ.

Hà gia là thế gia chữa bệnh, cũng coi như có thế giao với Cố gia, chẳng qua địa vị kém nhiều.Lúc trước khi bà ấy còn chưa kết hôn Hà lão gọi bà ấy là đại tiểu thư, sau khi kết hôn gọi bà ấy là phu nhân.

Nhiều năm như thế nghe được ông ta gọi như vậy, giống như đã mấy đời.Bởi vì Hà lão phu nhân từng là bác sĩ riêng của Cố gia, thời đại chiến loạn Hà gia suy tàn, sau này được Cố gia che chở lúc này mới bình an lớn lên, cưới vợ sinh con.

Khi còn nhỏ Hà lão từng ở Cố gia một thời gian, xem như cùng lớn lên với bà Cố.“Đây là cháu gái út của tôi, hiện giờ ở cùng tôi, đi học ở Thượng Hải. Tôi nghe nói hôm nay chủ nhân của nhà này trở về lấy nhà, không nhịn được tới đây thử xem. Nghĩ thời đại đã qua, mấy năm nay người từ nước ngoài trở về đều thành bánh trái thơm, nghĩ có lẽ hai người đã trở về, không nghĩ tới là thật!”

“Phu nhân, giữa trưa cùng ăn bữa cơm đi!”Sau này Hà gia phát triển tốt hơn một chút, lúc này mới dọn ra ngoài ở, tự thành gia tộc riêng.

Hà gia vẫn luôn ghi nhớ chiếu cố của Cố gia, đối đãi với Cố gia như chủ nhân, sau này Cố gia lựa chọn ra nước ngoài, nhưng Hà gia không đi theo.Cố Thanh Thanh và Lục Hướng Dương đi theo hai ông bà, Hà lão còn có cháu gái đến tiệm cơm gần đây ăn cơm.Thời gian đúng là rất nhanh, đừng nói là đám Hà lão, ngay cả Cố Thanh Thanh cũng cảm thấy rất nhanh.Bất tri bất giác, cô đã xuyên qua đây mười mấy năm.Mấy người già có nhiều lời muốn nói, Hà lão không thân với Cố Thanh Thanh còn có Lục Hướng Dương, đương nhiên là mấy người không có gì để nói.Cô gái nhỏ bĩu môi: “Hai người trông đẹp trai xinh gái, tôi nhìn mấy lần không được sao?”Cố Thanh Thanh: “…”Cô gái nhỏ vẫn luyến tiếc nhà ở lúc trước, do dự rất lâu vẫn hỏi Cố Thanh Thanh: “Nhà kia thật sự đều là nhà cô sao?”Cô gái nhỏ gật đầu:“Muốn, từ nhỏ tôi đã lớn lên ở đó, còn có thân thích bạn bè đều ở bên đó, chính là nơi buổi sáng cô đến. Bọn tôi đang ở đó rất tốt, to như vậy, mấy ngôi nhà đấy! Cả nhà cô chỉ có mấy người, chắc chắn không ở hết đúng không?”Cố Thanh Thanh gật đầu:“Em gái à, cô tức giận như vậy vì nơi ở trước đây là nhà cũ của Cố gia sao?”

Nói tới đây, cô gái nhỏ có chút cô đơn cúi đầu……“Các cô dọn khỏi nơi đó, không sắp xếp chỗ ở cho các cô sao?”

“Chẳng qua tôi thấy có rất nhiều người ở cùng với nhau, cho dù là làm quan người trong nhà cũng nhiều, không có người nào ở một mình trong nhà to như vậy, quá khoa trương. Quan trọng không chỉ là nhà cũ của Cố gia, nhà cũ của Mạnh gia cũng lấy lại, còn đều là của các anh, trong lòng tôi có chút không vui mà thôi.”

“Công việc của cha mẹ tôi phải điều động, có khả năng bọn họ sẽ đến thủ đô, cho nên nhà ở rất nhanh sẽ không cần, tạm thời không sắp xếp. Trong nhà bên này chỉ có tôi và ông nội, trước mắt chúng tôi ở cùng nhau. Ông nội lớn tuổi như vậy ở nhà nhỏ như thế, còn phải đi cầu thang, không tốt chút nào.”

Lục Hướng Dương cười nói: “Vậy… Cô không theo cha mẹ đến thủ đô sao?”Lục Hướng Dương cười nói:

“Ông nội cô học y, y thuật cũng không tệ, hiện giờ đang làm việc ở đâu?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...