🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 604: Cây To Đón Gió

An ủi một lúc lâu, Lục Đại Bảo mới thuyết phục được Mạnh Huyên không cần mỗi ngày đều đưa đón.Nghe nói đám bắt cóc là La Ái Hoa, Mạnh Huyên ở trong phòng khách tức tới mức mắng mười tám đời tổ tông của Dương gia một lần.Trước đây có tố chất bạch phú mỹ bao nhiêu, lúc này tức giận nói lời th* t*c bấy nhiêu.Cả người Mạnh Huyên không tốt lắm.Cô yên tâm, đi dỗ ba đứa nhỏ hơn.

Mãi đến đêm khuya, Lục Hướng Dương mới trở về.

Bọn nhỏ đều đã ngủ, Cố Thanh Thanh ở trong phòng đợi anh, thấy anh trở về vội hỏi:“Bà già chết tiệt kia, con nói xem sao bà ta không có con cái chứ? Nếu có con mẹ có thể đi báo thù, lăn lộn con của bà ta một lần, đáng tiếc chỉ còn lại mỗi bà già như bà ta. Lợn chết không sợ nước sôi, mẹ báo thù cũng không đã nghiền!”

Cố Thanh Thanh: “…”

Bà Lục lớn tuổi, mấy năm nay dàn mặc kệ mọi chuyện, chuyện hai đứa bé bị bắt cóc quá lớn, sợ k*ch th*ch đến bà ấy nên không nói cho bà ấy.Một bà già như La Ái Hoa, La Ái Hoa chỉ đối phó bà ta căn bản không giải hận.

Còn Dương gia, anh vốn định thu thập với Chu Lâm, huống hồ biết rõ lần này không phải hậu nhân của Dương gia làm, nhưng không thể xử lý người đứng phía sau anh có thể cam tâm mới lạ.

Trong lòng Cố Thanh Thanh lo lắng:“Thế nào? Đã điều tra xong chưa?”

Sắc mặt Lục Hướng Dương không tốt lắm.

“Tra thì tra được, nhưng mà La Ái Hoa sống chết không chịu thừa nhận, ôm hết mọi tội danh vào người mình. Thậm chí còn đẩy lên người con cháu Dương gia, không có chứng cứ thì không có biện pháp định tội người đứng sau.”Cho nên trong nhà chỉ có Mạnh Huyên và Cố Thanh Thanh, năm đứa bé đều bình an trở về, cuối cùng hai người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cố Thanh Thanh lên lầu nhìn Lục Nhị Hùng một lát, gương mặt cậu bé hơi trắng bệch, ngủ rất say.

Mạnh Phồn ra khỏi phòng, nói với Cố Thanh Thanh: “Các cháu cứ đợi ở nhà, cậu đi ra ngoài một chuyến.”Trong đại viện rất an toàn, đứa bé ở nơi này chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện, nhưng kế tiếp vẫn cần phải xử lý mọi chuyện.

Loại chuyện táng tận lương tâm như bắt cóc đứa bé còn có thể làm ra được, không khiến đối phương phải trả giá, vậy sau này không biết sẽ thế nào.

Cố Thanh Thanh đi thăm hai đứa bé, Nhị Hùng ngủ rất say, Đại Bảo hoàn toàn không có vấn đề gì.“Mấy năm nay nhà chúng ta đi quá thuận, cây to đón gió, đưa tới quá nhiều người đỏ mắt, có phải sau lưng có rất nhiều người hận nhà chúng ta hay không?”Cả Lục gia hấp dẫn sự chú ý nhất là Lục Hướng Dương, hấp dẫn ánh mắt của người khác nhất chính là năm đứa bé của cô.Người khác chỉ cần tưởng tượng đến con của Lục gia, gần như nghĩ tới con của cô trước tiên.Sau này kẻ địch của Lục gia chó cùng rứt giậu, có phải đều đặt ánh mắt lên người con của cô hay không?Nhiều năm như thế, còn là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, hai đứa nhỏ đột nhiên bị bắt cóc mất tích, cho dù là người mẹ nào cũng không thể tiếp nhận.Lục Hướng Dương biết trong lòng cô hơi hoảng, an ủi cô:“Chỉ cần biết đối phương là ai, chuyện không khiến người đó chết, vậy thì tội khác định tội kẻ đó.”

“Tạm thời chỉ có thể như vậy, nhưng mà lần này dám động vào đám nhỏ của chúng ta thì nhất định không thể thủ hạ lưu tình như vậy, chỉ có thể… Giết gà dọa khỉ.”Lục Hướng Dương gật đầu: “Yên tâm, chuyện này sẽ không để hai đứa bé chịu thiệt.”“Anh còn chưa nói rốt cuộc là nhà ai đâu.”Nghe đến đó Cố Thanh Thanh hiểu ra.Đứa bé mà!

Chuyện gì cũng không hiểu, chuyện gì cũng chưa tham dự, mỗi ngày chỉ biết chơi đùa ở trong đại viện.

Đứa bé còn không có năng lực tự bảo vệ mình, cũng không uy h**p được bất cứ thế lực nào, vậy mà táng tận lương tâm ra tay với đứa bé.“Vậy thì dứt khoát không khiêm tốn nữa, đám người kia chính là thiếu thu thập, đợi Lục gia đứng ở độ cao bọn họ không nhìn thấy cũng không với tới, đương nhiên sẽ thành thật.”

Lục Hướng Dương cười một lát, tán thành với cô: “Được, nghe em!”

…Chuyện đứa bé Lục gia bị bắt cóc, đã oanh động cả khu đại viện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...