🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 617: Phiên Ngoại 6

Xe đã khởi động rời đi, Đồng Nguyệt gần như dùng hết sức lực đuổi theo, lúc này không rảnh lo vết thương trên đùi.Đồng chí công an rời đi, một mình Đồng Nguyệt đứng trên đường cái lang thang đi không có mục tiêu.

Lúc này trong đầu cô ấy hỗn độn, giống như điên rồi căn bản không thể suy nghĩ.

Cô ấy không biết đám người kia là ai, cũng không biết rốt cuộc phải đi đâu tìm.

Tuy tới Bằng Thành mấy tháng nhưng mà lúc này cô ấy mới phát hiện nơi này xa lạ như thế, hoàn toàn không có cửa cầu cứu.Đầu bị đánh vỡ, gương mặt đều là máu, trên người còn đầy bùn đất, đi đường khập khiễng, công an nam này bị dọa sợ.

“Các cô gặp phải bọn buôn người sao? Bọn họ có bao nhiêu người?”

“Khoảng mười mấy người, đều cầm gậy trong tay, người dẫn đầu chỉ có một con mắt, trên mặt còn có vết sẹo, lái hai chiếc xe màu đen, lái về bên kia. Bọn họ mới đi không lâu, cầu xin anh mau cứu em trai em gái tôi.”

“Bốn đứa bé đều bị bắt đi, anh nhanh lên đi!”Không rảnh lo đến bệnh viện, Đồng Nguyệt vẫn đi về phía cục công an.

Đi thúc giục công an hay là đi đợi tin, lúc này ngoại trừ cục công an, dường như cô ấy không có nơi để đi.

Đi tới đi lui, khi đi ngang qua trước tòa thị chính lần nữa vừa vặn thấy được Mạnh Phồn dẫn người đi ra, đang lên xe chuẩn bị rời đi.

Ánh mắt cô ấy lập tức nhìn về phía Mạnh Phồn.Công an thấy cô ấy sốt ruột như vậy, đạp xe đạp đuổi theo phương hướng mà cô ấy chỉ, mặt đất đều là đường đất, trên đường còn có dấu vết ô tô để lại, anh ta đuổi theo tới ngã rẽ phía trước sớm đã không thấy bóng dáng ô tô.

Bất đắc dĩ anh ta lại trở về, nói với Đồng Nguyệt: “Ô tô đi quá nhanh, tôi không đuổi kịp, tôi trở về gọi người, cô… Tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Lúc này Đồng Nguyệt sốt ruột muốn chết, đâu có tâm trạng đến bệnh viện?

“Không cần không cần, anh mau đi gọi người cứu đứa bé, tôi không sao đâu.”

“Dừng xe!”

“Đợi đã, tôi… Em trai em gái tôi bị đám buôn người bắt đi, anh… Anh giúp tôi tìm có được không?”

Bọn buôn người?

Mạnh Phồn nhíu mày: “Hai đôi song sinh bị bọn buôn người bắt đi ư?”

Mạnh Phồn thấy Đồng Nguyệt biến thành như vậy, cuối cùng không nhẫn tâm, dù sao mình từng bắt nạt người ta.Nếu đôi song sinh kia ở trong tay bọn buôn người, đúng là nguy hiểm.“Bọn họ trông như thế nào? Là có thù oán với cô à, hay là đột nhiên xuất hiện? Chỉ… Cướp đứa bé thôi sao?”Mạnh Phồn gật đầu:Nhìn cô ấy máu đầy đầu đầy cổ, bị đánh thành như vậy cuối cùng Mạnh Phồn không thể nhẫn tâm, có thêm chút kiên nhẫn với cô ấy.

“Cô đừng lo lắng, sau lưng đám người này chỉ có mấy thế lực, tôi tìm lão đại sau lưng bọn họ đòi người là được, đây mới là tốc độ nhanh nhất. Bây giờ tôi phái một số người đuổi theo, ngoài ra đi liên lạc với người đứng sau, cô và tôi đến bệnh viện.”

Mạnh Phồn đẩy cô ấy lên xe, quay đầu dặn dò trợ lý: “Cậu đi liên lạc…”“Tôi không đến bệnh viện, tôi không có vấn đề gì, anh mau đi tìm đứa bé, mau đi tìm bọn họ…”

Một người mẹ mất đi con căn bản không có nhiều lý trí, Đồng Nguyệt không hiểu Mạnh Phồn, cũng căn bản không biết người đứng sau lợi hại cỡ nào, cô ấy chỉ cảm thấy Mạnh Phồn quá bình tĩnh, sợ anh ta không để trong lòng, không tận tâm đi tìm.

“Tới tay bọn buôn người nói không chừng sẽ lập tức bị bán đi, thậm chí đã tìm được người mua cũng không phải không có, nhỡ đâu bị đưa đi thì phiền phức.”“Được rồi, tôi đã biết, loại chuyện này bình thường đều là mấy thế lực làm, tôi bảo người đi điều tra xem, cô lên xe đi tôi đưa cô tới bệnh viện.”

Những người đó lái xe, hiện giờ đuổi theo cũng khó mà đuổi kịp, nhưng sau lưng cũng chỉ mấy người kia mà thôi, anh ta chỉ cần tìm người đứng phía sau là tra được.

Đây là phương pháp làm việc của Mạnh Phồn, nhưng mà dưới cái nhìn của Đồng Nguyệt thì hoàn toàn khác biệt.Mẹ cô ấy qua đời lại cãi nhau với cha, mấy đứa bé và cô ấy sống nương tựa lẫn nhau, nếu không tìm được bốn đứa bé này cô ấy không biết còn muốn tồn tại hay không?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...