🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 623: Phiên Ngoại 12

Nhưng mà bọn họ vẫn nhìn về phía mẹ, đợi mẹ quyết định.Đồng Nguyệt nhìn Mạnh Phồn như vậy, đoán được anh ta sẽ không để đám nhỏ trở về đi theo cô ấy chịu khổ, nhưng mà cô ấy cũng không sợ hãi.Cô ấy thật sự lo lắng cô ấy dẫn theo đám nhỏ trở về, đám buôn người kia sẽ tìm bọn họ.Hai em gái cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, chị cả thật sự là bạn tốt của chú này sao?Hai đứa bé trai chơi rất vui với Mạnh Phồn, hai em gái thì khác, giống như Đồng Nguyệt lúng túng đứng ở một bên.

Thủ đô.

Cố Thanh Thanh nhìn kết quả giám định, trợn to mắt.

Hôm nay Lục Hướng Dương nghỉ ngơi, cũng ở trong nhà nên đi tới hỏi: “Sao thế?”Lục Hướng Dương nhìn kết quả, cười nói:

“Chậc chậc, vận may không tệ! Song sinh nam! Như vậy ông bà ngoại em không cần cả ngày nhọc lòng cậu đã nhiều tuổi mà vẫn độc thân.”

Mạnh gia chỉ có một đứa con trai như vậy, ba mươi mấy còn chưa kết hôn, khiến ông bà ngoại sầu muốn chết.

Lục Hướng Dương lớn hơn Mạnh Phồn hai tuổi đã có mấy đứa bé, đã chạy đầy đất, ông bà Cố hâm mộ muốn chết.“Đừng nghĩ nữa, nhanh gọi điện thoại cho cậu, em muốn biết hỏi cậu không phải là xong sao?”

Cố Thanh Thanh nhanh chóng gọi điện thoại, bên Mạnh Phồn vẫn luôn ở nhà đợi!

Khi điện thoại gọi tới Bằng Thành đã sắp giữa trưa, điện thoại vừa vang lên Mạnh Phồn nhanh chóng đi nghe máy.

“Alo!”“Vậy thì tốt, lần này cảm ơn cháu, đợi cậu trở lại thủ đô mời cháu ăn bữa cơm.”

Cố Thanh Thanh không để bụng bữa cơm kia đâu, cô vội vàng hỏi:

“Ai da chúng ta là gì của nhau chứ, không cần khách sáo như vậy, cậu, cậu có đối tượng khi nào thế? Vậy mà có cả con, khi nào cậu dẫn về cho bọn cháu xem?”

Mạnh Phồn sững sờ, anh ta không nhiều lời.“Chuyện này tương đối phức tạp, đợi cậu trở lại thủ đô lại nói với các cháu. Cậu còn phải ở chung với bọn nhỏ, tạm thời còn chưa thân đâu!”

Cố Thanh Thanh tiếc nuối:

“Vậy cậu nhanh lên đấy! Có phải đứa bé rất đáng yêu hay không? Rất đẹp hay không? Mợ có xinh hay không? Đúng rồi, ông bà ngoại còn chưa biết đúng không ạ? Gần đây bọn họ luôn ở thủ đô, nếu cậu muốn gặp bọn họ tới thủ đô là có thể gặp, không cần đến Thượng Hải.”

“Cậu biết rồi, chuyện đứa bé cậu sẽ giải thích với bọn họ, cậu xử lý chuyện bên này trước đã lại nói. Hai đứa nhỏ rất ngoan, rất đáng yêu cũng rất đẹp, cậu có cơ hội sẽ dẫn đến thủ đô cho các cháu gặp.”Giọng nói nghe ra được có chút khẩn trương.

Cố Thanh Thanh cười nói:

“Cậu, cậu thật lợi hại! Vậy mà lén có con sau lưng bọn cháu, đã có kết quả giám định, đúng là con trai của cậu, yên tâm đi!”

Mạnh Phồn thở phào nhẹ nhõm, một chút lo lắng cuối cùng đã biến mất không còn.Cố Thanh Thanh có chút không dám tin: “Cha con! Vậy mà là cha con, cậu út có con trai khi nào?”

Sáng sớm hôm nay trợ lý Lâm tự mình tới thủ đô một chuyến, đưa ba mẫu tóc cho cô, nói là cậu út đưa cho cô, bảo cô giám định.

Trợ lý Lâm không hiểu gì, nhưng trước đây Mạnh Phồn từng được Cố Thanh Thanh giám định, nên anh ta biết!

Khi Cố Thanh Thanh lấy được tóc cũng đủ giật mình, hiện giờ có kết quả giám định, tâm tư bát quái trong lòng cô đã không che giấu được.“Vâng, cậu đã nói rồi đấy nhé, tốc độ của cậu phải nhanh một chút, cháu đã sốt ruột không đợi nổi!”Anh ta đã nhiều tuổi kết hôn đúng là muộn, sinh con đợi đứa bé lớn lên, anh ta đã mấy chục tuổi, già rồi.Chẳng qua là không gặp được người mình thích, anh ta không thể tùy tiện kết hôn!Nhưng hiện giờ có một đôi con trai năm tuổi, mọi chuyện vừa vặn tốt, cảm giác này đúng là tuyệt.Mạnh Phồn đi qua ôm lão đại lên:“Giữa trưa muốn ăn gì? Chú bảo gì làm cho các cháu ăn, hay là có muốn đi đâu chơi không? Công viên trò chơi thế nào?”

“Nơi này đúng là không có nhiều chỗ chơi lắm, nhưng mà không sao, Hương Giang có. Nếu cháu muốn đi, chú dẫn cháu đến bên Hương Giang chơi, bên kia chơi rất vui.”Đương nhiên là đứa bé muốn đi chơi.Nhưng mà cậu bé quay đầu nhìn về phía mẹ: “Mẹ bị thương.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...