Chương 75: Cảnh đế cũng là người có thể tìm đến đường chết
Thanh Huyền đạo nhân lại cười mập mờ: "Vĩnh An Vĩnh An, đương nhiên có nghĩa là mãi mãi bình an, thế nhưng phò mã ngươi thì không được như vậy."
Thanh Huyền đạo nhân đứng dậy: "Lần này ta xuống núi là vì có việc quan trọng, nếu việc đã được giải quyết thì ta đây cũng không cần phải can thiệp thêm. Muốn đi đến Nam Chiếu thì các ngươi cần đi nhanh hơn một chút mới được, chậm tr
"Phò mã, bồn cung sẽ không để mình bị dắt mũi đi đâu, đến thời điểm đó đừng để bổn cung biết được chuyện gì không hay, không thì không biết bổn cung sẽ làm ra chuyện gì đâu."
"Sư phụ, vì sao hiện tại không thể cho?"
Lưu Dục cảm thấy lo lắng, đạo sĩ ngươi không chọn gì khác mà lại nói ta bị gái khác cướp đi. Một người như Mai đường chủ mà điện hạ đã như vậy, thêm một người nữa buổi tối ta thật sự sẽ phải ngủ dưới sàn.
"Ngươi cũng không có lá gan như vậy, nhưng không có nghĩa người khác sẽ không, bổn cung cũng không phải là người nhân từ biết nương tay."
"Thứ tốt gì vậy?" Cố Cẩm Lan khó hiểu nhìn Thanh Huyền đạo nhân: "Sư phụ, ở chỗ ngươi có thứ tốt gì mà ta chưa phát hiện ra?"
Cố Cẩm Lan vừa nghe vậy liền cảm thấy sốt ruột: "Sư phụ, phò mã nàng còn có vết thương cũ trong người, lần này không thể tiếp tục xảy ra thêm bất cứ chuyện gì, còn mong sư phụ cho biện pháp hóa giải."
Lưu Dục cười ngượng ngùng: "Điện hạ, yên tâm, ta như thế nào có thể làm ra chuyện như vậy."
Cố Cẩm Lan tự nhận mình chẳng phải là người hào phóng, lúc còn dính đến Mai Bạch Vũ, nàng vẫn chưa làm bất kỳ điều gì vì Mai Bạch Vũ là người biết tiến lùi, lại có ân với Lưu Dục. Thế nhưng không có nghĩa toàn bộ nữ nhân đều biết điều như Mai Bạch Vũ.
Thanh Huyền đạo nhân đau lòng sờ sờ râu: "Đây là thứ làm ta tổn hao mười năm tu hành, ngươi làm sao có thể biết được."
"Điện hạ, ai cũng không bằng ngươi, tại trong lòng ta ngươi mãi mãi là người đẹp nhất Đại Tề."
"Vậy là tốt, điện hạ tốt là được rồi."
m rồi sao. Hơn nữa phò mã gia tuấn tú nho nhã như vậy, làm sao có thể không bị mấy cô gái khác cướp đi?"
sẽ hỏng việc."
Cố Cẩm Lan nghe vậy liền nhìn Lưu Dục với vẻ mặt cười như không: "Hóa ra việc nguy hiểm của phò mã là do mấy cô gái gây nên, vậy thì cũng không cần bổn cung phải lo lắng."
Sau đó Thanh Huyền đạo nhân lại cười mập mờ: "Sau khi các ngươi đi Nam Cương về, đến tìm ta, ta có thứ tốt cho các ngươi."
Thanh Huyền đạo nhân ngắm Lưu Dục cùng Cố Cẩm Lan vài lần: "Bây giờ là thời buổi rối loạn, các ngươi không có thời gian."
Lưu Dục và Cố Cẩm Lan nhìn nhau, Lưu Dục mở miệng trước: "Đạo trưởng, lần đi Nam Chiếu này ta với điện hạ có gặp nguy hiểm hay không?"
Thanh Huyền đạo nhân nhìn Lưu Dục vài cái, bấm đốt ngón tay: "Hữu kinh vô hiểm (Bị làm cho sợ hãi nhưng không gặp phải hiểm nguy)."
"Ngươi gấp gáp cái gì, ta không phải đã nói là hữu kinh vô di
Bình luận