🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1004: 1004: Mà Thái Huyền Tổ Là Gì Vậy

Bọn họ vừa than thở, sắc mặt lại càng chua xót.  
Những tán tu này cũng phải tìm đường tồn tại dưới sự uy nghiêm của đại giáo trong biển sao.

Mặc dù bọn họ không có quan hệ gì với Địa Cầu, cũng không xem trọng ngôi sao bị bỏ rơi này, nhưng lúc này lại không khỏi cảm thấy đau thương.  
…  
Trong khi Trùng Lâu kinh sợ, khi Ma La kinh ngạc, khi rất nhiều vị Nguyên Anh ngoại vực không hiểu gì, khi rất nhiều người Địa Cầu đều ngờ vực trong lòng, khi vẻ mặt Vân Lam vui mừng khôn xiết.  
Thì Diệp Thành quay đầu lại thì thấy từ nơi sâu thẳm trong vũ trụ, một ông lão chầm chậm bước đến.  
Ông lão từ trong bóng tối đi tới, mặc đồ vải trên người, quần áo trên người chắp vá từng mảng như kẻ ăn xin.

Vẻ mặt ông lão cũng vô cùng tiều tuỵ, làn da trên người như lớp vỏ cây, còn thô ráp hơn cả chim cú, khí huyết thì đã suy sụp đến cực điểm, ngay cả một chút hơi thở cũng không cảm nhận được, giống như một người hấp hối gần đất xa trời.  
Nhưng ông lão gầy còm này, mỗi một bước đi đều kéo dài hơn ngàn dặm, vũ trụ cô quạnh lạnh lẽo dưới chân ông ta lại giống như mặt đất bằng phẳng.

Phía sau ông ta, ba vị Thần Tử đi theo tỏa ra hào quang vàng rực, mỗi một vị Thần Tử đều có tu vi không hề kém hơn Vân Lam, thậm chí còn vượt trội hơn, nhưng ba vị Thần Tử lúc này lại khom lưng khuỵu gối, vô cùng kính cẩn đi theo sau lưng ông lão.  
“Khụ khụ, xin đạo hữu hãy dừng tay, nể mặt lão già này tha cho Lam Nhi đi, nó cũng chỉ là đứa trẻ, nhất thời bướng bỉnh tuỳ hứng, nếu như có gì mạo phạm thì lão già này đền tội với đạo hữu!”  
Ông lão ho nhẹ, nói chậm rãi.  
“Thái huyền tổ, xin cứu lấy Lam Nhi!”  
Vân Lam điên cuồng kêu gọi.  
“Tên nghiệp chướng này, mới tu luyện được ba nghìn năm mà đã tự cho mình vô địch, hôm nay gặp được người tài giỏi, đã biết lợi hại rồi chứ!”  

Ông lão lớn tiếng quát mắng, giống như đang dạy dỗ con cháu.  
Vân Lam cúi đầu khúm núm ngoan ngoãn, vị đại Thần Tử này của Kim Ô Môn kiêu ngạo ngông nghênh làm gì còn chút ngạo mạn nào, mà ngoan ngoãn nghe lời giống như một học sinh hay con cháu vậy.  
Nhưng tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều run sợ trong lòng.  
“Vù!”  
Nhưng rất nhiều người lại cảm thấy lạnh người.  
Vân Lam đã ba nghìn tuổi rồi nhưng ông lão này là thái huyền tôn bảy mươi ba đời, cho dù người trong vũ trụ có cưới muộn sinh muộn, cứ tính một đời tầm một trăm năm, vậy thì cũng là bảy vạn sáu ngàn năm rồi.

Mà tuổi tác ông lão này là bao nhiêu được chứ?.

ngôn tình tổng tài
Rất nhiều tu sĩ khi biết được đều sợ hãi lạnh cả da đầu..

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...