🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1007: 1007: Cả Trời Đất Đều Yên Tĩnh…

“Không tệ, tên nhóc, nếu không có lão Vân mở lời thì bản tôn đã bắt về Diệt Tận Giáo rồi, sư điệt của tôi muốn kế thừa vị trí giáo chủ Diệt Tận Giáo đang thiếu một thuộc hạ tuỳ tùng, xuất thân không tốt nhưng sức chiến đấu một mình thì có thể, đủ để làm hộ vệ kề cận cho nó”.  
Một ông lão gầy còm mặc đồ đen u ám nói.  
Những người còn lại ánh mắt đều liếc sang Diệp Thành, hoặc cười lạnh hoặc ngạc nhiên hoặc ẩn giấu sát ý.  
Nhất là người mạnh của Vô Cực Tông được bao phủ bởi hàng tỉ hào quang Tinh Hà, mờ mờ ảo ảo, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy sát ý, nhưng vẻ mặt vẫn khẽ cười.  
“Thả hắn ra? Dựa vào vài câu nói của mấy người sao? Nghĩ mình là ai vậy?”  
Diệp Thành khẽ búng ngón tay, bình tĩnh nói.  
“Ha ha ha!”  
Vài người lắc đầu bật cười, không hề tức giận chút nào.  
“Tiểu bối đúng là tiểu bối, ở trên ngôi sao bị bỏ rơi này lâu rồi, không biết bên ngoài tinh không rộng lớn thế nào”.

Ông lão gầy còm xuất thân từ Diệt Tận Giáo lắc đầu.  
“Diệp Thành, có thể ở tinh vực này tu thành pháp lực như vậy, đúng là thiên chất rất mạnh, e là cả lão phu tôi đây cũng có lòng mến mộ người tài muốn thu nhận đồ đệ.

Nhưng đừng xem thiện ý của chúng tôi là lẽ đương nhiên.

Nếu tu vi đã đến được đó thì phải hiểu được, có những người có thể chống lại, nhưng có những người không thể nào chống lại được.

Cúi đầu trước kẻ mạnh cũng không phải là chuyện nhục nhã”.  
Ông lão cao to lực lưỡng chỉ điểm cho Diệp Thành.  
“Không sai, đạo hữu Diệp, thả tên nghiệp chướng này ra, lão đây sẽ bảo vệ tính mạng cả môn phái.

Nghĩ đến lão bất tử tôi đây tuy rằng sống ngây dại mấy vạn năm cũng không có ích gì, nhưng chút mặt mũi bản thân thì vẫn có”.  
Vân Cực, người mặc đồ vải bình dân nhẹ nhàng nói với Diệp Thành.  
Đột nhiên, tầm mắt của cả vũ trụ đều tập trung trên người Diệp Thành.  
Cả trời đất đều yên tĩnh…  
“Tôi biết rồi, ông ta là Kháo Sơn Vương Vân Cực.

Sao ông ta lại ở đây, không phải nghe nói là ông ta đã toạ hoá lâu rồi sao?”  
Đột nhiên Trùng Lâu kinh sợ nói.  
Ma La cũng kinh sợ kêu lên.  
Rất nhiều tu sĩ có qua lại với đại giáo trong biển sao,  trong lòng đều chùng xuống. 
Chúng Tôi là website duy nhất đăng tải truyện Tiên đế trùng sinh, các website khác đều ăn cắp lại của Tam Linh 2_4_7. 
Hãy ủng hộ chúng tôi nhé !!!
Đọc truyện tại website gốc sẽ giúp chúng tôi có nhiều động lực ra chương mới đều hơn, tránh tình trạng bắt buộc phải bỏ dở giữa chừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...