Chương 123: Ngoại truyện 2: “Chồng ơi.”
n ngả người ra lưng ghế: “Gì cũng được, dù sao cũng chỉ lần này thôi.”
Kỷ Trì liếc nhìn anh: “Không thích đóng phim à? Anh còn nghĩ em thích thì bộ phim sau tìm cho em một ê-kíp tốt hơn.”
“Không phải không thích đóng phim, mà là không thích môi trường trong giới này.” Hạ An Vi
n không nhịn được cười, người này quá vội vàng, khóa thắt lưng đã mở, nhưng khóa quần chỉ kéo được một nửa.
“Không phải nói em ăn vạ sao?” Hạ An Vi
n thì bị ảnh hưởng đôi chút, hiện tại chỉ còn lại bộ phim này.
“Vậy Phó Hướng Minh chắc thất vọng lắm rồi.” Nhân lúc chờ đèn đỏ, Kỷ Trì hạ tấm che nắng xuống cho Hạ An Vi
n ngồi thẳng người, giọng điệu nghiêm túc: “Hội chứng cai nghiện nicotin anh biết không? Đột ngột cai thuốc lá thực ra cũng gây hại nhất định cho cơ thể, mất ngủ, lo lắng, đau đầu…”
“Em muốn nói gì,” khóe miệng Kỷ Trì nhếch lên gần như không thể nhận ra, “Cứ nói thẳng ra.”
“Ý em là, cái gì cũng phải từ từ mà… Ba ngày hút một điếu thuốc, nói thật cũng không quá đáng,” Hạ An Vi
n, đưa tay tắt đèn.
Ngủ ngon nhé, Tiểu Vi
n biết quá trình thương lượng chắc chắn không d
n, bình tĩnh nói hai nghĩa, “Một con mèo vàng ăn vạ.”
“Chỗ này sao lại có mèo chạy ra, chúng ta không đụng phải nó chứ?” Hạ An Vi
dàng như Kỷ Trì nói, hơn nữa chuyện này không phải chỉ nói miệng là xong, hiện tại cũng còn cách mục tiêu một khoảng xa, nhưng Kỷ Trì là người đàn ông có năng lực xứng đáng với tham vọng, điều này Hạ An Vi
n bây giờ gan to phết đấy.”
Hạ An Vi
n, nghĩ đến tiếng “chồng ơi” của anh, Kỷ Trì liền hưng phấn đến mức máu dồn lên não, hắn xoay người anh lại hôn lên môi, một tay c** th*t l*ng của Hạ An Vi
n, luồn tay vào trong vạt áo anh x** n*n “Chưa ăn cơm.” Hạ An Vi
n.
Mai gặp.
n do dự một chút: “Nhà mình đã có Tôm rồi.”
Tôm là chú chó săn thỏ xám mà Kỷ Trì nghe lời bác sĩ tặng cho Hạ An Vi
n, Kỷ Trì nắm vô lăng chờ hai phút, cửa ghế phụ được mở ra, Hạ An Vi
n viên đưa điện thoại cho Hạ An Vi
n chính mình.
Hắn trả lời Hạ An Vi
n phả vào chóp mũi hắn, nóng bỏng như lửa, mang theo mùi mồ hôi mằn mặn của người đàn ông.
Trong mối quan hệ đồng tính, hắn không cho rằng ai gọi “chồng ơi” thì người đó là kẻ yếu thế, cũng không cảm thấy việc để đối phương gọi mình là “chồng ơi” là một sự sỉ nhục hay là biểu hiện của nam quyền mạnh mẽ, hắn cũng sẵn lòng gọi Hạ An Vi
n, cũng sẽ không vì Hạ An Vi
n nhìn về phía trước, “Em không định lăn lộn trong giới giải trí mãi, hợp đồng ban đầu cũng chỉ ký một năm, lại thêm cái hot search lần trước suýt chút nữa làm lộ anh… Tóm lại, hết hạn hợp đồng em sẽ không làm nữa.”
Lần trước Kỷ Trì bị cướp lời cầu hôn đêm đó, tuy rằng sau đó trong hội trường cơ bản chỉ còn lại nhân viên, Hạ An Vi
dàng nhìn thấy tòa nhà ba tầng bên kia đường, khung cửa sổ bằng lưới thép đã hoen gỉ, sơn tường bong tróc cũ kỹ, những nét vẽ nguệch ngoạc quảng cáo xe nâng hàng xiên xẹo trên tường, còn quần áo lót thì phơi phóng uếnh oang trên lối đi.
Đoàn làm phim đóng quân ở cuối bên phải tầng hai. Đầu tư nhỏ, sản xuất nhỏ, nhân viên cũng chỉ lèo tèo vài người. Hai người ngồi ở hành lang xem màn hình, cánh cửa bên cạnh chắc là trường quay.
Hạ An Vi
n muốn đóng thì cứ để anh ấy đóng – dĩ nhiên lúc đó mình cũng chẳng có tư cách quyết định thay anh.
Nhưng từ khi nhận được lịch trình quay của họ, Kỷ Trì đã bắt đầu hối hận. Vài chữ “giường”, “hôn” khiến hắn khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng trả tiền phạt hợp đồng rồi đưa người đi. Nhưng hắn cũng đã lớn tuổi rồi, làm mấy chuyện xốc nổi, hủy hợp đồng, không tôn trọng thành quả lao động của người khác, hắn cũng không làm được.
Hình như Hạ An Vi
n đang định thay giày, Kỷ Trì “rầm” một tiếng đóng cửa nhốt chú Tôm đang vẫy đuôi ra ngoài, sau đó từ phía sau áp sát Hạ An Vi
n, tất cả những gì anh làm, đều là mong em có thể không lo lắng gì mà làm những điều mình muốn.”
Đèn đỏ bắt đầu đếm ngược, Hạ An Vi
n là “chồng ơi”, trước đây chưa từng đề cập đến, là vì hắn cảm thấy điều này không quan trọng, cũng sợ mạo phạm Hạ An Vi
Khi Kỷ Trì đến trường quay, cảnh quay đóng máy cuối cùng của Hạ An Vi
n đã thay bộ quần áo lúc sáng ra khỏi nhà, đi sau đoàn người, trên mặt mang theo nụ cười. Họ nói chuyện vài câu trước chiếc xe thương mại dưới lầu, nữ di
n hỏi: “Vậy nếu đến lúc đó mẹ em và bố mẹ anh không đến, anh có thấy tiếc nuối không anh Trì?”
Anh đang nói đến chuyện đám cưới. Họ chọn một quốc gia cho phép đăng ký kết hôn để tổ chức đám cưới, Hạ Lệ không thể di chuyển đường dài, bố mẹ Kỷ Trì cũng không có ý định tham dự.
“Nếu em thấy tiếc nuối, vậy thì năm năm sau, hoặc mười năm sau, lại tổ chức một lần ở trong nước mời họ đến dự, đám cưới vàng, đám cưới bạc, đám cưới đồng, đám cưới sắt, em muốn tổ chức, đều được.” Kỷ Trì tập trung lái xe, “Anh thì không sao cả,” dừng một chút, hắn lại nói, “Anh không phải luôn nổi loạn sao?”
Nổi loạn là lời nhận xét của Hạ An Vi
n: “Làm nghệ thuật.”
Hạ An Vi
n không biết đã chuẩn bị tâm lý bao lâu, mãi đến đêm trước khi quay mới nói với mình rằng, thực ra Kỷ Trì đã biết anh đóng phim gì – Phó Hướng Minh không dám không báo cáo với hắn, liên tục nhấn mạnh chỉ là di
n khoác áo khoác, cúc áo cài hờ hững, quần đùi thể thao, khi di chuyển lấp ló thấy cơ bụng. Không biết là do trang điểm hay gì, tóc anh ướt đẫm mồ hôi, vài lọn dính trên trán, tai đỏ ửng.
Kỷ Trì lại nhìn ra sau anh, nữ di
n: “Ngủ ngon… hay anh cũng gọi em là chồng ơi nhé?”
“Thôi đi,” Hạ An Vi
n đưa điếu thuốc lên mũi ngửi.
Kỷ Trì không thèm nhìn anh, trong lòng biết tỏng anh muốn làm gì: “Vậy là câu được sự nghiện của ai đó rồi đấy.”
Nghĩ một lúc, Hạ An Vi
n, chắc là muốn xin số liên lạc của anh.
Kỷ Trì trực tiếp bấm còi.
Không nhìn phản ứng của Hạ An Vi
n viên, quả nhiên bị lem.
Không rõ lý do, dù đã đến đây nhưng Kỷ Trì không lên lầu xem. Hút xong điếu thuốc, hắn ngồi trong xe một lúc, đầu óc trống rỗng, cứ thế mà chờ đợi. Không biết qua bao lâu, điện thoại reo, hắn cầm lên xem, Phó Hướng Minh lại gửi tin nhắn, lần này là một đoạn video. Căn phòng trong màn hình tối mờ, đầu tiên là chiếc giường rung lắc, sau đó ống kính hướng lên, lưng trần của Hạ An Vi
n nhìn bó hoa một lúc, đặt nó ra ghế sau, thắt dây an toàn, “Do yêu cầu kịch bản, hôm nay chỉ hút một hơi thôi.”
Kỷ Trì không nói gì nữa, xe từ từ rời khỏi bãi đậu xe, chạy ra đại lộ. Trời vẫn còn sớm, Hạ An Vi
n trở thành một thành viên trong gia đình họ, dưới tiền đề này, dù Diệp Tương có không muốn nữa, cũng không can thiệp vào chuyện của Kỷ Trì.
Hạ An Vi
n thuận tay lấy một điếu thuốc từ trong hộp: “Chẳng phải phải thăm dò trước sao, nhỡ đâu anh nổi giận, lại thêm một đêm nổi loạn nữa, em phải dọn vào ở viện dưỡng lão với mẹ mất.”
Anh lại lén lút đưa tay muốn lấy bật lửa.
“Để lại đó,” Kỷ Trì liếc xéo anh, không bị lời nói đùa của anh làm xao nhãng, “Đã nói bây giờ em phải cai thuốc lá, rượu bia rồi.”
“Em không châm,” Hạ An Vi
n cho có, chỉ có cảnh quay ở nhà nhân vật chính là hơi chút gợi cảm, chỉ hơi chút thôi.
Lúc đó mình đang bận đấu trí với gia đình, lại chưa nghĩ ra cách xử lý mối quan hệ với Hạ An Vi
n vẫn còn do dự, anh hiếm khi làm những việc bốc đồng, nếu quyết định nuôi một sinh vật nhỏ, thì phải chịu trách nhiệm với chúng cả đời. Kỷ Trì thấy anh phân vân, liền lấy một chiếc hộp đựng đồ từ cốp xe, cho con mèo vào trước, định bụng đưa nó đến bệnh viện thú y kiểm tra.
Vì đã chạm vào mèo, hai người lại rửa tay, sát trùng một lượt, cuối cùng Hạ An Vi
n không lật người, ống kính chiếu thẳng vào mặt nữ di
n bị l**m đến cong người lên, trong tay trả đũa không chút lưu tình, “Đồ ngoài lạnh trong nóng.” Anh nhận xét hắn như vậy.
Kỷ Trì thở hổn hển xen lẫn tiếng cười: “Gọi anh.”
Hạ An Vi
n nheo mắt tắm nắng một lúc, bỗng nhiên nói: “Cũng không hẳn là phim điện ảnh, không chiếu rạp, cũng không phải để tham gia liên hoan phim, không biết họ quay ra để làm gì.”
Kỷ Trì đánh lái sang trái theo hướng dẫn của thiết bị định vị, hắn nhớ đến cảnh cuối cùng trong video, ánh mắt Hạ An Vi
n thấy rất vui, Kỷ Trì đổi cách xưng hô nhanh thật.
Anh mò mẫm hôn lên mặt Kỷ Trì một cái, tìm một tư thế thoải mái để ngủ, “Ngủ ngon, anh Trì.”
Kỷ Trì ôm chặt Hạ An Vi
n đột nhiên nói, “Không biết bây giờ có muộn không, em đã suy nghĩ rất lâu,” anh nhìn chằm chằm bao thuốc lá Kỷ Trì đặt phía trước, “Sau này em muốn đi học vẽ.”
“Em đã nói chuyện với Phó tổng rồi, sau này cố gắng không sắp xếp công việc cho em nữa, cứ thế mà xử lý lạnh nhạt cho đến khi hết hợp đồng.” Nói đến đây, anh mỉm cười, “Nhưng làm vậy có hơi giống đi cửa sau, quy tắc ngầm không nhỉ? Sao lại cảm thấy em đang dựa hơi người khác, lợi dụng xong rồi đá người ta đi?”
“Nói linh tinh gì vậy,” Kỷ Trì vẫn không nhìn anh, “Từng thấy đi cửa sau để xin tài nguyên tốt, công việc tốt, chưa thấy đi cửa sau để tự mình đóng băng sự nghiệp của mình.”
Một lúc sau, Hạ An Vi
n nhỏ đến mức khó nghe, “Người ta sống vì cái gì.”
Nữ di
n với giọng điệu hung dữ, “Em vừa gọi, anh liền cứng rồi…” (đoạn này bị xóa không ảnh hưởng đến cốt truyện. Là lỗi của Trường Bội)
Hạ An Vi
n ngậm lấy đầu lọc, “Em chỉ ngửi cho đỡ thèm thôi.”
Anh nói vậy rồi nên Kỷ Trì cũng không tiện nói gì nữa, đưa tay bật bài hát Hạ An Vi
n bật cười, “Nghe giống một gia đình.”
Kỷ Trì không hiểu anh đang nói đùa gì, vỗ nhẹ lên mông anh, “Em thích là được, chúng ta ngủ trước nhé? Ngày mai còn phải đưa mẹ Hạ Lệ đi khám.”
Ngày mai đã hẹn đưa Hạ Lệ đi khám. Hạ An Vi
n, nhưng hôm nay Phó Hướng Minh ở trường quay tiện tay chụp ảnh nữ di
n xuyên qua làn khói, trong mắt là những cảm xúc bẩm sinh của anh, anh quá hợp để đóng loại phim này, nỗi u buồn ẩn sâu trong xương tủy, thật ra không cần di
n viên mặc chiếc váy dây màu tím sẫm, chất liệu như lụa, dáng người gợi cảm. Cô ta cùng Hạ An Vi
n, “Đồng chí Tiểu Vi
n nhận ra hắn đang khó chịu, sáng nay trước khi ra khỏi nhà, sau khi hôn hắn còn ấp úng muốn nói gì đó, cuối cùng lại ôm hắn về sofa, một hồi “lửa gần rơm”, Kỷ Trì mới cảm thấy thoải mái hơn. Ban đầu hắn không định đến, cũng không can thiệp nhiều vào công việc hiện tại của Hạ An Vi
n ở trường cũng nuôi một con mèo vàng nhỏ, nghe Nhậm Nam nói trước đây khi anh bị ảo giác cũng nhìn thấy con mèo đó.
Luôn cảm thấy có ý nghĩa đặc biệt nào đó – có lẽ là nhìn ra được, trong lòng Hạ An Vi
n, “Cậu ta nói với anh nhiều lần, bảo anh khuyên em nhận phim, đóng phim điện ảnh đúng là có thể tránh xa những thị phi.”
“Vậy anh khuyên em sao?”
Kỷ Trì lắc đầu: “Tiểu Vi
n xuất quá cao siêu, anh đang di
n viên gửi cho hắn. Cô gái trong ảnh cao ráo, chân dài, dáng người chuẩn. Tắt điện thoại một lúc, hắn vẫn cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Có người bước ra khỏi căn phòng đó, ngay sau đó là Hạ An Vi
n, ngực phập phồng mạnh mẽ, vài giây sau mới nắm lấy tay Hạ An Vi
n, tay kia ôm lấy gáy anh, dùng sức thế nào cũng thấy chưa đủ.
Hôn xuống dưới, chóp mũi cọ vào cổ Hạ An Vi
n nhìn hắn một lúc, đột nhiên lại kéo câu chuyện trở lại: “Nếu em đóng phim, Phó tổng chắc chắn sẽ xúi giục em đóng mấy phim nghệ thuật, cảnh giường chiếu, cảnh hôn chắc chắn sẽ rất nhiều?”
Tay Kỷ Trì nắm vô lăng siết chặt, xe đã chạy đến một đoạn đường vắng vẻ, hai bên đường toàn là ruộng hoa, trải dài mấy cây số, đoạn đường này trước đó họ chưa từng đi qua.
“Anh Trì, anh muốn em đi đóng không?”
Câu hỏi này thật ra Kỷ Trì cũng không biết đáp án. Nói là không muốn, nhưng hắn lại thấy mê mẩn Hạ An Vi
n cũng ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, nhìn d** tai đỏ bừng của hắn, không nhịn được cười, “Phản ứng lớn vậy… không đến mức đó chứ anh Trì.”
Vừa ngồi xuống, Kỷ Trì liền đưa tay ra, bế ra một con mèo vàng đang run rẩy từ dưới gầm xe.
“Là muốn tránh nó,” Kỷ Trì ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Hạ An Vi
n cũng không phải người quá nổi tiếng, nhưng hai người đàn ông công khai yêu đương, hôn hít nhau cũng là một sự kiện gây chú ý. May mà Phó Hướng Minh xử lý kịp thời, không ai đào ra thân phận của Kỷ Trì, nhưng công việc của Hạ An Vi
n, như một chiếc lông vũ đang cháy lướt qua, mang theo lời cảnh cáo: “Hạ An Vi
n rồi, cảnh đó – anh thấy rồi chứ? Thực ra có thể quay góc máy, lúc nãy em hôn lên tay mình đấy.”
Anh nhìn Kỷ Trì, trong mắt mang theo ý cười, “Đừng ghen nữa, chua lòm cả đường đi rồi.”
Không khí trong xe tĩnh lặng.
“Vậy là nãy giờ nói này nói nọ, đều là đang trêu anh chơi à?” Giọng Kỷ Trì không nghe ra được cảm xúc gì, hắn đưa một tay ra véo má Hạ An Vi
n (đoạn này bị xóa không ảnh hưởng đến nội dung. Trường Bội xóa)
“Cảm nhận xem bảo bối,” hắn l**m láp vành tai đỏ ửng của Hạ An Vi
n im lặng, ống kính theo động tác anh ngồi dậy lùi ra sau. Anh ngồi xuống mép giường, mò mẫm dưới nệm, lấy ra một xấp tiền lẻ, son môi trên tay dính lên tờ tiền. Anh không nói gì nữa, nhưng nữ di
n đã buồn ngủ, nói nhỏ, “Anh mà gọi em như vậy nữa, chúng ta đừng hòng ngủ, ngày mai cùng vào viện dưỡng lão với mẹ em hết.”
Kỷ Trì bật cười, ánh đèn mờ ảo bao trùm lấy hai người, trong nhà ngoài ngõ đều yên tĩnh, một đêm khuya bình yên, tươi đẹp, tĩnh lặng.
Hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Hạ An Vi
n mà từ bỏ nhà họ Kỷ. Cũng là lúc đó anh mới biết, hóa ra sau khi mình rời đi, Kỷ Trì vẫn luôn cho người theo dõi mình, đồng thời thỏa thuận với bố hắn – nếu hắn có thể tự mình thâu tóm được hơn một nửa tài sản hiện tại của nhà họ Kỷ, thì ông ấy sẽ đồng ý, và hoan nghênh Hạ An Vi
n viên trợn mắt, đưa tay ra: “Vì tiền.”
Hạ An Vi
n hiện ra, đường nét đẹp đến mức kinh người, toàn mồ hôi, trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp đầu giường đặt một chiếc quạt điện phủ đầy bụi, quay lờ đờ.
Kỷ Trì mặt không cảm xúc nhìn màn hình, Hạ An Vi
n theo quán tính ngả sang trái, ngay sau đó thân xe rung lên dữ dội, “ầm ầm” hai tiếng, anh bị dây an toàn siết chặt đến đau cả xương sườn, mở mắt ra nhìn, ôi chao, xe lao thẳng lên vỉa hè.
Xác định cả hai đều không sao, một phút sau, hai người bình tĩnh xuống xe.
Hạ An Vi
n vui mừng gọi hắn: “Anh Trì?”
Kỷ Trì mỉm cười với anh: “Chúc mừng bộ phim đầu tay đóng máy.”
Hạ An Vi
n nhìn thẳng về phía trước, nét mặt bình tĩnh, “Anh nói đúng không, chồng?”
Vừa dứt lời, tiếng phanh xe chói tai vang lên, cả người Hạ An Vi
n viên, cô ta bực tức đẩy người trên mình, nói giọng địa phương: “Lại không muốn trả tiền à?”
Hạ An Vi
n.”
Hạ An Vi
n ngứa ngáy không chịu nổi, “Anh Trì, ít nhất cũng phải tắm rửa trước đã…”
Tiếng kim loại leng keng vang lên, tay Hạ An Vi
n, anh không hề hay biết.
Chắc là quay lại, vài phút sau họ lại vào phòng. Khi quay người, Kỷ Trì chú ý đến son môi của nữ di
n nghiêng đầu, chăm chú nhìn Kỷ Trì.
Cách đây không lâu Kỷ Trì mới nói cho anh biết cái gọi là “con đường thứ tư” là gì – hắn muốn cả hai, hắn sẽ không vì nhà họ Kỷ mà từ bỏ Hạ An Vi
n, nên sau khi do dự vẫn gật đầu – Hạ An Vi
n dành cho hắn vào một đêm nọ khi l*m t*nh mãnh liệt, Kỷ Trì vẫn chưa muốn dừng lại, không ngờ hắn nhớ đến tận bây giờ. Quả thật Kỷ Trì là người khá nổi loạn, có lẽ là vì từ nhỏ đến lớn đều quá ngoan ngoãn, đến tuổi dậy thì thì bùng nổ, yêu đương với đàn ông, bỏ nhà ra đi, chống đối gia đình, từng chuyện từng chuyện đều nghiêm trọng hơn nhiều so với việc nhuộm tóc, đi bar, trèo tường của những thiếu niên nổi loạn bình thường.
Hạ An Vi
n mới có thời gian hút thuốc, tựa vào cây bên đường, nhìn trời thẫn thờ. Kỷ Trì đứng bên cạnh hút cùng anh.
Vì sợ dầu bị rò rỉ nếu chạm vào đáy xe, họ vẫn không di chuyển xe, đợi công ty bảo hiểm đến xử lý, chú Ngô lái xe đến đón họ về nhà, con mèo cũng được đưa đến bệnh viện thú y kiểm tra.
Suốt dọc đường Kỷ Trì đều tỏ ra rất đàng hoàng, không hề nhắc đến chuyện anh lơ đãng lái xe lên vỉa hè. Vừa về đến nhà, Hạ An Vi
n.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, lúc này thật sự được gọi như vậy, mọi thứ lại có cảm giác khác, như có dòng điện chạy từ tim đến toàn thân, cảm giác tê dại từ xương cụt chạy thẳng lên da đầu, máu dồn lên thái dương, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng, toàn thân như đang nhảy disco, sảng khoái vô cùng.
Có lẽ là bản năng của đàn ông, cách gọi đầy tính sở hữu này mang lại cho đàn ông cảm giác thỏa mãn, thân mật, an toàn, hạnh phúc, như cơn lũ cuốn trôi Kỷ Trì.
Hắn vùi đầu vào vai Hạ An Vi
n nhắm mắt lại, gối đầu lên vai Kỷ Trì, “Tên em cũng nghĩ xong rồi.”
“Tên gì?”
“Tôm mang họ em, vậy nó sẽ mang họ anh, gọi là… Gà Popcorn?” Hạ An Vi
n vẫn còn sợ hãi nắm chặt điếu thuốc mới lấy – điếu lúc nãy đã bị anh bóp nát vì sợ hãi, đứng bên đường, nhìn chiếc DB11, mới lấy được một thời gian, giờ gầm xe chắc đã bị bậc thềm cào xước đến thảm hại.
Không biết cú cào này mất bao nhiêu tiền.
Anh lấy bật lửa ra, cúi xuống nhìn gầm xe, xót xa nói: “Hay là trước khi em đi học vẽ, em đi học lái xe trước đi, sau này em làm tài xế cho anh.”
Kỷ Trì quay đầu lại nhìn anh một cái, không nói gì, đi về phía trước hai bước, ngồi xổm xuống bên đường.
“Chỉ một điếu này thôi được không, còn phải đợi công ty bảo hiểm đến nữa.” Hạ An Vi
n hít hà mùi hương trên người anh, mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, còn có chút mùi phấn trang điểm, hắn ngậm lấy yết hầu anh, l**m láp một cách thô bạo, Hạ An Vi
n, vừa dìu anh ra ghế sofa. Vừa nghĩ đến tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của Hạ An Vi
n, con mèo đó cùng cảnh ngộ với anh. Lần này lại tình cờ gặp một con – dường như ông trời đang ban cho họ một sự chỉ dẫn kỳ diệu nào đó.
“Con mèo đó…”
“Em nghĩ kỹ rồi…”
Hai người đồng thời lên tiếng, nhìn nhau cười, lập tức hiểu đối phương muốn nói gì.
“Nghĩ kỹ rồi muốn giữ con mèo lại?” Kỷ Trì hỏi.
“Giữ lại đi.” Hạ An Vi
n xuất, hắn cũng thấy khó chịu toàn thân.
Suy nghĩ một chút, Kỷ Trì lại nâng cấp sự khó chịu lên một bậc – bồn chồn đứng ngồi không yên hình dung chính xác hơn.
Hắn nhìn về phía trước, nhạt giọng nói: “Em muốn đi thì đi.”
Hạ An Vi
n thu hồi tầm mắt, cũng nhìn về phía trước, buổi chiều xuân nắng đẹp, trên đường chỉ có mỗi xe của họ.
“Em không muốn đi lắm.” Hạ An Vi
n bị Kỷ Trì nắm lấy dẫn dắt. Hạ An Vi
n vẫy tay chào người đối diện, cầm bó hoa trên ghế phụ ngồi vào, việc đầu tiên là hôn lên mặt Kỷ Trì một cái. Kỷ Trì muốn tránh, nhưng không tránh được.
“Lại hút thuốc rồi.” Kỷ Trì nói.
“Mũi thính thật đấy,” Hạ An Vi
n viên cười, kéo váy xuống, đứng dậy đếm tiền, xách túi vừa ngân nga vừa đi ra ngoài.
Hạ An Vi
n giả vờ như không hiểu, đưa tay v**t v* đầu con mèo, đổi lại hai tiếng “meo” khe khẽ, con mèo này trông mới được một hai tháng tuổi, “Trông có vẻ không sao, nhỏ thế này, chắc là chạy ra từ ổ mèo hoang.”
“Ừ, nên anh mới nói là bị ăn vạ, bây giờ cũng không biết đưa nó về kiểu gì. Muốn nuôi không? Em không phải rất thích mèo sao?”
Hạ An Vi
n ngồi lại mép giường, lấy bao thuốc bên cạnh chiếc quạt điện, bao thuốc đã hết, anh lại tìm trong gạt tàn làm từ lon nước ngọt một mẩu thuốc lá còn hút được, cho vào miệng. Ống kính phóng to, chiếu vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của anh, lại gần hơn, là ngọn lửa le lói, hai giây sau, Hạ An Vi
n viên nhíu mày.
“Cô nói xem,” Giọng Hạ An Vi
n đoán không sai, anh dùng hai chữ này đổi lấy một điếu thuốc, lại dùng một điếu thuốc đổi lấy cả đêm.
Có đáng hay không anh không còn sức để nghĩ nữa, sau khi xong việc, Hạ An Vi
n đột nhiên nhìn vào ống kính, làn khói thuốc lơ lửng ở giữa, anh không nói một lời.
Phó Hướng Minh nói: Đại khái là vậy, chỉ gợi ý thôi.
Kỷ Trì không trả lời, lại ngồi thêm một lúc, thấy một nhóm người xuống lầu, Hạ An Vi
n lại nói: “Trước khi bấm máy chiều nay đã bàn bạc với đạo di
n cúi đầu xem màn hình, tóc xoăn dài buông xuống chạm vào mu bàn tay Hạ An Vi
n thường nghe, tập trung lái xe.
“Ba ngày rồi, chỉ hút một hơi chiều nay thôi.” Hạ An Vi
n không hề nghi ngờ, Kỷ Trì nói làm được, thì nhất định làm được.
Nghĩ đến đây, Hạ An Vi
n vốn không muốn gọi hai chữ đó nữa, nhưng hai người ôm chặt lấy nhau, hơi thở quyện vào nhau, anh nhìn Kỷ Trì, thấy rõ những mảnh vỡ của ánh hoàng hôn chiếu vào mắt hắn, như một hồ nước bốc cháy, như ánh mắt của Kỷ Trì thời niên thiếu khi nhìn anh nhiều năm về trước.
Như ma xui quỷ khiến, anh mở miệng, “Chồng ơi.”
Tim Kỷ Trì như ngừng đập, hơi thở gấp gáp của Hạ An Vi
n mới vừa bắt đầu.
Hắn đậu xe, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đây là một con phố cũ kỹ ở khu vực giao thoa giữa thành thị và nông thôn, ít người qua lại. Hắn d
n trước đó, một chú chó nhỏ hiền lành, thích bầu bạn.
Kỷ Trì nhấc thử con mèo lên, đoán chừng từ khi sinh ra nó chưa bao giờ được ăn no: “Nếu không muốn nuôi, anh sẽ nhờ Triệu Khâm tìm người nhận nuôi nó cũng được.”
Hạ An Vi
n muốn gạt tay hắn ra.
Kỷ Trì không để ý, hắn vừa thoăn thoắt c** q**n áo cho Hạ An Vi
n nằm sấp trên người Kỷ Trì, sờ lên cơ bụng hắn mà cảm thán, nhà tư bản không chỉ giỏi bóc lột người lao động, mà bóc lột người nhà cũng không hề nương tay.
Kỷ Trì cười khẽ không nói gì, v**t v* mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh.
Không biết sao, lúc này Kỷ Trì lại nhớ đến con mèo đó.
Hắn thực sự muốn giữ lại con mèo đó, hồi nhỏ Hạ An Vi
n không nói gì, cười hai tiếng, dùng ngón tay cái thô bạo lau đi vết son lem nhem trên môi cô ta, rồi véo má cô ta mổ một cái. Chắc là bị véo đau, nữ di
n quyến rũ trước ống kính; nói là muốn, nhìn người đàn ông của mình thân mật với người khác như vậy, dù là di
n giả ngốc: “Anh Trì?” rồi lại nhìn sắc mặt hắn, “Kỷ Trì?”
Kỷ Trì nhấc chân anh lên, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai Hạ An Vi
n bị hơi thở nóng bỏng này làm cho toàn thân mềm nhũn, anh mỉm cười, ôm lấy hắn hôn lên môi, hai đầu lưỡi quấn quýt như đang đánh nhau, không ai chịu buông tha ai, anh nghĩ bụng bữa tối nay e rằng không ăn được rồi, đổi một điếu thuốc lấy cả đêm, cũng không biết có đáng không.
Mãi một lúc lâu sau hai người mới tách ra, môi gần như bị cắn rách. Hạ An Vi
Bình luận