🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: Biến thái

Edit: Vũ Quân

"Ôi, sao đây, định làm anh hùng cứu mỹ nhân à?" Diệp Băng Thanh cười nhạo một tiếng.

Ôn Diễn Hàng chỉ nhìn Thẩm Nhĩ Nhu một giây, sau đó giống như không dám xem nhiều.

Anh đến gần Diệp Băng Thanh, "Không đi phải không? Chờ tôi báo cảnh sát hả? Ba cô nếu biết cô làm ra việc này có lẽ sẽ rất vui vẻ nhỉ?" Âm thanh giống như khối băng không có độ ấm.

Diệp Băng Thanh có chút sợ, cô ta sợ ba, đã không ít lần cô ta bị ba cảnh cáo không được gây sóng gió ở trường học.

Cô ta chỉnh Thẩm Nhĩ Nhu là bởi vì biết ba cô chỉ là một nhà giàu mới nổi, thật ra không có quan hệ hậu trường gì.

Bây giờ vừa nghe Ôn Diễn Hàng nói như vậy, ba cô ta nếu biết cô ta đến cục cảnh sát chắc chắn cô ta sẽ không có trái ngọt để ăn.

"Gái ngành như nó mà cậu cũng thích?" Diệp Băng Thanh giả vờ như không hề sợ hãi, liếc mắt nhìn Thẩm Nhĩ Nhu đang khóc.

Ôn Diễn Hàng không muốn nhiều lời cùng cô ta, nhàn nhạt nói một câu: "Cút."

Không ai thấy bàn tay anh đang dần dần nắm chặt lại.

Diệp Băng Thanh và đám người rời đi.

Ôn Diễn Hàng muốn tiến lên nhưng bộ dáng quần áo lộn xộn của cô khiến anh không thể đến gần.

Biết hiện tại nghĩ đến điều này là không nên nhưng Ôn Diễn Hàng thật sự rất muốn tiến lên cởi cả cái nội y đang vướng bận của cô ra.

Thẩm Nhĩ Nhu còn đang ngồi tại chỗ khóc, đồng phục trên người bị cởi bỏ, nội y lộ ra, da thịt bị nội y buộc chặt, cao vút phập phồng.

Chỉ cần nhìn như vậy Ôn Diễn Hàng đã có thể tưởng tượng ra xúc cảm thoải mái khi vuốt lên.

Ngón tay cô run rẩy đóng từng cúc lại.

Thấy cô đã mặc quần áo xong, Ôn Diễn Hàng mới tới gần, anh đưa khăn giấy cho cô.

"Cậu... Sao lại ở chỗ này?" Thẩm Nhĩ Nhu nhận lấy, nghẹn ngào hỏi anh.

"Tôi vừa vặn đi qua." Ôn Diễn Hàng tùy ý nói.

Thẩm Nhĩ Nhu trầm mặc, cô không ngốc, sao lại có trùng hợp thế chứ.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn chằm chằm vào con ngươi của anh. Đôi mắt đen sâu hun hút cất giấu sự quan tâm tha thiết chân thành.

"Cảm ơn cậu." Thẩm Nhĩ Nhu chậm rì rì nói.

"Cậu có muốn đi vuốt mèo không?" Ôn Diễn Hàng hỏi cô.

"Hả?" Thẩm Nhĩ Nhu nghi hoặc.

"Đi xem con mèo nhỏ nhà tôi." Ôn Diễn Hàng nói thêm.

"Được.." Thẩm Nhĩ Nhu suy nghĩ trong chốc lát rồi đồng ý, bây giờ cô khóc thành như vậy, trở về bị Vương Lệ Trân thấy được chắc chắn bà sẽ lo lắng.

...

Thẩm Nhĩ Nhu ngồi trên sofa nhà anh, mèo của anh nằm trên đầu gối cô, nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của nó, tâm tình của Thẩm Nhĩ Nhu cuối cùng cũng hòa hoãn lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...