🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 7: Làm nũng

Edit: Vũ Quân

Bản edit đăng duy nhất tại wattpad Vũ Quân các nơi khác đều là ăn cắp

Khi nhìn thấy Thẩm Nhĩ Nhu tươi cười đi từ chỗ Ôn Diễn Hàng về, Quý Tinh túm lấy tay cô, khiếp sợ nói: "Cậu và cậu ta chín rồi hả?"

"Không có, không có, không phải quá quen thuộc, bọn tớ chỉ là bạn thôi!" Thẩm Nhĩ Nhu nói.

Từ sau lần uống trà sữa đó, đã hơn một tuần.

Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã gần hơn.

Thường thường khi cô hỏi anh sẽ trả lời, tuy không phải rất thân thiết nhưng tốt xấu gì vẫn có giao lưu.

Đây là một dấu hiệu tốt, chứng tỏ anh đang dần mở lòng với cô, bọn họ có lẽ... Thật sự là bạn bè.

Quý Tinh giống như nhìn thấy quỷ: "Bạn bè?"

Cô nhìn về phía Ôn Diễn Hàng phát hiện anh cũng đang nhìn mình chằm chằm, vội vàng ngậm miệng, ngồi thẳng người lên, lẩm bẩm: "Đáng chết...Nói to quá bị nghe thấy rồi?"

Thẩm Nhĩ Nhu che miệng cười trộm.

Nhưng mà...

Rất nhanh cô đã cười không nổi.

Cô có kinh nguyệt.

Rất đau.

Sau khi tan học Quý Tinh vội vội vàng vàng chạy tới phòng y tế lấy thuốc giảm đau cho cô.

Thẩm Nhĩ Nhu yếu ớt nằm trên mặt bàn, cô nhẹ nhàng thở dốc rên hừ hừ, trong bụng giống như đang có sợi dây thừng không ngừng siết chặt, lục phủ ngũ tạng đều đau đớn thấm ra mồ hôi lạnh.

Cái bàn bị gõ hai tiếng, Thẩm Nhĩ Nhu tưởng là Quý Tinh, nhắm hai mắt làm nũng: "Đau... đút cho tớ đi."

Người đứng trước mặt cô rõ ràng ngẩn ra, dừng hai giây, lại nói: "Nằm bò như vậy thì đút kiểu gì?"

Thẩm Nhĩ Nhu lập tức phản ứng lại, dựng thẳng sống lưng nhìn anh, vẻ mặt xấu hổ xin lỗi, vừa định từ chối, bình nước đã đặt bên miệng, bên trong là nước ấm vừa lấy, hơi nước bốc lên mờ mịt, cách một tầng sương mù, cô có thể thấy biểu cảm mơ hồ của Ôn Diễn Hàng.

Anh đứng bên cạnh cô, cánh tay cứng đờ đem bình giữ ấm màu trắng giơ đến bên miệng cô.

Thấy Ôn Diễn Hàng không có ý muốn đem bình nước lui ra, cũng là cô yêu cầu anh đút cho mình uống.

Thẩm Nhĩ Nhu đành phải căng da đầu mở miệng, Ôn Diễn Hàng giơ bình nước hơi hướng về phía trước, dòng nước ấm áp chảy vào trong miệng cô, cái miệng nhỏ của Thẩm Nhĩ Nhu nuốt xuống.

Trong đầu Ôn Diễn Hàng nghĩ đến tư thế Tiểu Băng uống nước rất giống cô, cũng ngoan như thế này.

Chỉ là, Tiểu Băng dùng đầu lưỡi liếm.

Anh không thể khống chế bắt đầu tưởng tượng... bộ dáng Thẩm Nhĩ Nhu duỗi đầu lưỡi ra.

Hô hấp càng thêm gấp gáp, ánh mắt buồn bã.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...