🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 30: Ngoại truyện

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Nhạn Sơn mười năm sau.

"Tống phu tử, Tống phu tử, đừng ngủ nữa, yết bảng rồi!"

Tôi đang say giấc nồng thì bị tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng la hét đánh thức.

Tôi lật chăn lao ra ngoài, đứng chống nạnh ở cửa nhìn các học sinh nữ, "Trúng bảng thì mời phu tử uống rượu, không trúng thì lập tức về trường đọc sách cho ta."

Đa số các học sinh bị quát giải tán ngay lập tức, chỉ có mấy học sinh nghịch ngợm hét về phía người đang đứng dưới tàn cây hoa đào: "Cố Tướng quân dạy lại Tống phu tử đi ạ, Tống phu tử hung dữ quá."

Người đứng dưới tàn cây nghe vậy ngước lên nhìn tôi, nhoẻn miệng cười.

Học sinh đi rồi, không còn ai trong sân nữa, chỉ có tàn cây đào bồng bềnh như mây.

Tôi đi đến dựa vào lòng Cố Tử An, "Phu quân cũng thấy em hung dữ ạ?"

Hắn hôn tóc tôi, mấp máy bờ môi mỏng, "Phu nhân nhà ta vừa dịu dàng lại hiền lành."

Dưới trời hoa bay lả tả, môi của Cố Tử An chạm môi tôi.

Ngoài tường vang tiếng lũ trẻ phẩy vạt áo cảm thán: "Hừ, quen là thấy bình thường ấy mà. Phu tử bảo rằng người đã quát được mười năm rồi."

Ờ... tôi ngại ngùng sờ mũi.

Ai mà ngờ, tôi vẫn sống kể từ ngày xác chết vùng dậy. Tận cùng của khoa học là huyền bí, người phàm chúng tôi không đoán trước được tương lai, nhưng không thể trở về quá khứ thì có thể hướng đến tương lai mà.

Lại thêm một năm đón Giao thừa.

Tôi hỏi Cố Tử An năm mới có nguyện vọng gì, tôi sẽ cố gắng thực hiện.

Cố Tử An dịu dàng ôm tôi vào lòng, "Một, xin cho phu nhân sống lâu nghìn tuổi. Hai, xin cho phu nhân khỏe mạnh an khang. Ba, xin cho được như đôi yến làm tổ trên rường nhà, năm lại năm gặp mặt."[1]

[1. Trích từ bài thơ "Trường mệnh nữ - Xuân nhật yến" của Phùng Duyên Kỷ. Nam chính đã sửa lời cho phù hợp ngôi xưng.]

(Hết)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...