🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 101: Phó Cảnh Hồng.

Chương 101: Phó Cảnh Hồng

Bàn tay của Phó Cảnh Lâm vốn còn đang vỗ vỗ bụng chợt cứng đờ, "Vậy con ăn thêm chút nữa."

Nói rồi định cầm chén đi kiếm Lâm Quỳnh lấy thêm cơm.

Phó Hành Vân kéo nhóc về, "Hết cơm rồi."

Phó Cảnh Lâm: "Còn mà."

Anh nhìn cậu nhóc, dùng ánh bắt đầy áp bức để tẩy não nhóc, "Hết rồi."

Phó Cảnh Lâm: ....

Tới rồi đó, sự áp chế của huyết thống.

Nhưng dù sao cũng là cháu ngoại mình, Phó Hành Vân cũng không ra tay quá ác, giơ tay lên đưa cho nhóc một chiếc ví da, bên trong có không ít tiền mặt.

Phó Cảnh Lâm phát ra âm thanh của sự đấu tranh, giả vờ không hiểu: "Cậu à, cái này để làm gì?"

"Cầm lấy đi ở khách sạn."

Khách sạn làm gì thoải mái như ở nhà, trước đây nhóc ở khách sạn đến ngán luôn rồi, hơn nữa bây giờ nhóc còn có câu hỏi riêng tư muốn hỏi Lâm Quỳnh.

Từ khi Lâm Quỳnh đến, gần như chuyện gì Phó Cảnh Lâm cũng đều nói với cậu, mặc dù cũng là bề trên, nhưng sẽ không nghiêm khắc như cậu hay mẹ của nhóc.

Nhưng Phó Cảnh Lâm cũng luôn cố gắng lờ đi một điều, nếu mẹ và cậu mình vẫn luôn nghiêm túc như vậy thì cái tính nết khó chiều khiến người ta không chịu nổi của nhóc là từ đâu ra.

Phó Cảnh Lâm nhìn chiếc ví da, nuốt nước miếng, "Bây giờ toàn tính tiền bằng điện thoại, thường không nhận tiền mặt đâu."

Nói rồi lấy điện thoại ra, "Aiya!"

Phó Hành Vân: ....

Phó Cảnh Lâm nhận lấy ánh mắt chết chóc từ anh, nghiến răng nói: "Hết pin rồi."

Nói rồi đẩy ví da về, "Chắc là hết tiền ở khách sạn rồi đây."

Phó Hành Vân mặt mũi lạnh lùng, giơ tay đẩy chiếc ví da lại, "Từ chối nhận nhân dân tệ là phạm pháp."

Phó Cảnh Lâm: ....

Thấy anh khăng khăng như vậy, Phó Cảnh Lâm chỉ có thể chán nản đeo balo lên, dáng người thẳng tắp cao gần mét chín trông thật đáng thương.

Phó Hành Vân nhìn nhóc, không nói gì, Phó Cảnh Lâm năm nay đã thành niên và lên đại học rồi, bây giờ cứ hở ra là làm loạn đòi bỏ nhà đi như con nít thật không thích hợp chút nào.

Cũng có lúc phải trả giá cho hành vi của mình để trưởng thành.

Còn trước đây lại sao lại dung túng như vậy? Chẳng qua là vì trong mắt Phó Hành Vân, nhóc chỉ là một đứa trẻ chưa thành niên mà thôi.

Phó Cảnh Lâm đi một bước quay đầu một lần.

Phó Hành Vân cũng không nói gì.

Phó Cảnh Lâm không nhịn được, nói: "Cậu à, ngoài trời, con mẹ nó chứ, đã tối thui rồi."

"Chú ý cách nói chuyện."

"....." Phó Cảnh Lâm: "Cậu à, ngoài trời đã tối rồi."

Ngay sau đó anh đứng dậy, Phó Cảnh Lâm thấy vậy mừng thầm, tưởng rằng đối phương sẽ giữ mình lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...