🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 102: Con là khối u.

Chương 102: Con là khối u

Phó Cảnh Hồng bị đánh đến mức mặt mày xanh tím, toàn thân đau như bị người ta chém vậy, dùng hết sức vật cậu xuống dưới đất, sau đó lăn liên tiếp vài vòng rồi đứng dậy.

"ĐM mày!"

Phó Cảnh Hồng giơ tay sờ lên chiếc cằm đã tụ máu bầm, cơ thể đau đến mức khi đứng dậy còn lảo đảo, "Mẹ mày điên rồi à!"

Lâm Quỳnh bị ném qua một bên, hai má và lòng bàn tay bị rách da do ma sát với mặt đất, dòng máu đỏ tươi từ từ chảy xuống, Lâm Quỳnh không thèm nhìn lấy một cái, chỉ giơ tay quẹt ngang máu trên mũi.

Bụi đất dính đầy trên khuôn mặt bầm xanh bầm tím của cậu, toàn thân đau nhức nhưng không thèm chớp mắt lấy một cái, mà nhìn chằm chằm vào Phó Cảnh Hồng.

Không ngờ Lâm Quỳnh trông thì mảnh khảnh nhưng sức lực lại không hề yếu, Phó Cảnh Hồng còn tưởng mình sẽ áp chế được đối phương, mẹ nó chứ, không ngờ Lâm Quỳnh lại liều mạng đánh nhau như vậy!

Ngay sau đó, chỉ thấy Lâm Quỳnh đứng dậy, quay người lại.

Phó Cảnh Hồng tưởng đối phương muốn chạy nên vội bước đến.

Nào ngờ đối phương lại xô ngã một cái giá sắt.

Lâm Quỳnh cúi người chọn ra một thanh sắt từ trong đống đổ nát, to bằng cánh tay của một người trưởng thành.

Chân mày Phó Cảnh Hồng giật giật, nhìn thứ đồ trong tay cậu, lùi về sau một bước, "Mày muốn làm gì?!"

Lâm Quỳnh nhìn hắn, "Đánh gãy chân mày."

Phó Cảnh Hồng: "Người đâu!"

"Mẹ nó, chạy vào đây hết cho tao!"

Vào khoảnh khắc cửa công trường được mở ra, Lâm Quỳnh cũng đã nhanh chóng đến gần Phó Cảnh Hồng.

Gần như mỗi cú đánh đều nhắm vào chân.

Cậu không biết lòng người có thể hiểm ác đến mức độ nào, người khác thế nào cậu không quan tâm, nhưng cái con người trước mắt này, cậu sẽ cho hắn nếm mùi của sự trả giá, khiến hắn phải chịu đựng sự đau khổ như Phó Hành Vân lúc đầu.

"Mày dựa vào cái gì mà đối xử với anh ấy như vậy!"

Hai mắt Lâm Quỳnh đỏ như máu, lực đánh ngày càng mạnh.

Đối phương lợi dụng sự lương thiện và lòng trắc ẩn của Phó Hành Vân để hủy hoại anh, dùng một trận hỏa hoạn, dùng một đứa bé.

Vệ sĩ vốn đang canh giữ bên ngoài nghe thấy tiếng động bên trong liền đẩy cửa công trường ra chạy vào.

Vừa nhìn liền thấy hai người đang đánh nhau.

Sau đó có vài người tiến đến kéo Lâm Quỳnh ra, ấn xuống trên đất.

Nhưng đối phương cho dù bị ấn xuống đất vẫn liều mạng giãy giụa, đôi mắt điên dại nhìn Phó Cảnh Hồng.

"Thứ chó má!"

Phó Cảnh Hồng nhổ ra một ngụm máu, sau đó đạp một cái vào ngực cậu, "Cái mồm của mày giỏi thật đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...