🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: Phúc như Đông Hải

Chương 11:

Vương Trình: "...."

Chắc não hắn úng nước rồi mới thật sự cho rằng trong lòng cậu có ai đó, "Haizz..."

Lâm Quỳnh nhìn qua, "Còn trẻ mà thở dài gì chứ."

"...." Vương Trình nhất thời cạn lời, sau đó nhìn đối phương, định tìm một con đường khác, "Lâm Quỳnh, thật ra giá trị của một đời người rất cao, chỉ cần nỗ lực hết mình sẽ có ngày được đền đáp."

"Không nhất thiết phải phó thác đời mình lên người một ai khác."

Lâm Quỳnh: "Ừm, tôi biết."

Vương Trình trừng lớn mắt, "Cậu thật sự biết?"

Lâm Quỳnh gật gật đầu.

Vương Trình: "Vậy tại sao cậu lại kết hôn?"

Lâm Quỳnh thẹn thùng cúi đầu, "Tôi không muốn nỗ lực nữa."

"...."

Lâm Quỳnh nhìn hắn, mắt chớp chớp hai cái, vô cùng sâu sắc nói: "Nỗ lực chưa chắc sẽ thành công, nhưng từ bỏ chắc chắn sẽ rất nhẹ nhõm."

Củi mục không đẽo được!

Vương Trình nhìn cậu mà đầu đau tim nhói, "Vậy thì là vì cậu căn bản chưa từng nỗ lực!"

"Cậu có biết những diễn viên nhỏ như cậu luôn luôn có người đang nỗ lực không, cậu có biết một phút người ta đứng trên sân khấu là bao nhiêu lâu dưới sân khấu không?"

Đối phương dâng trào kích động nói, Lâm Quỳnh sững sờ một lúc, "60 giây?"

Vương Trình: "...."

Hay cho một tên nô lệ của đồng tiền.

Cuối cùng Vương Trình đành dùng ánh mắt đầy đau khổ tiễn Lâm Quỳnh vào biệt thự.

Lúc này hoàng hôn đang dần buông, Lâm Quỳnh ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời rực rỡ, đi về phía nhà.

Khi vào cửa còn cố ý giấu chiếc túi giấy trên tay ra sau lưng, cuộc sống vẫn luôn cần một vài cảm giác nghi thức.

Lâm Quỳnh trước tiên đưa cái đầu bông xù của mình nhìn quanh, sau khi xác nhận Phó Hành Vân không ở lầu một mới cầm túi giấy tung ta tung tăng đi vào.

Cậu về phòng thay đồ trước rồi mới cầm đồ đi đến cửa thư phòng của Phó Hành Vân.

Cốc cốc-- hai tiếng, bên ngoài truyền đến giọng nói tươi sáng như ánh mặt trời không bao giờ tàn lụi của chàng thanh niên, "Hành Vân, tôi về rồi!"

Phó Hành Vân đang ở trong thư phòng xem lại tư liệu mà anh đã cho người điều tra lại về Lâm Quỳnh, nghe thấy tiếng động ngoài cửa, không một động tác thừa, đem xấp giấy trong tay bỏ vào ngăn kéo.

Khi đến mở cửa liền bắt gặp nụ cười xán lạn như hoa hướng dương của Lâm Quỳnh.

Phó Hành Vân nhìn một cái, sau đó vào thẳng vấn đề, "Chuyện gì?"

Hai mắt Lâm Quỳnh sáng long lanh, "Tôi mua quà về cho anh."

Nói rồi đưa túi giấy trong tay nhét vào tay đối phương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...