🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 111: Ngoại truyện 5.

Chương 111: Ngoại truyện 5

Hết chương này là hết buồn nha các bé yêu của chị, mạnh mẽ lên!!

Phó Hành Vân lập tức cảm thấy sự đau xót chiếm lấy trái tim mình, sau đó run rẩy đưa ngón tay ra chùi chùi hai má Lâm Quỳnh, hệt như họ bình thường khi ở nhà vậy.

Nhưng xúc cảm truyền đến trên ngón tay lại thô ráp hơn nhiều, anh đau lòng nhìn vết thương nơi khóe môi cậu, nhưng lại không dám chạm vào, sợ làm cậu đau.

Lúc này không có ai đau lòng hơn anh được nữa.

Lâm Quỳnh không hề thắc mắc về mối quan hệ giữa họ, mà chỉ thắc mắc rằng "tôi vẫn có tương lai sao", cổ họng Phó Hành Vân nghẹn đau, sau đó cố nở một nụ cười thật nhẹ: "Sao lại không chứ."

Lâm Quỳnh nghe xong, khóe môi không nhịn được mà mấp máy: "Thật sao?"

"Đương nhiên rồi."

Sau khi đối phương nói xong, Lâm Quỳnh có chút sửng sốt nhìn đối phương, sau đó nhanh chóng đưa mắt đánh giá, trên người anh mặc quần dài, áo sơ mi, mặt mày tuấn tú, giơ tay nhấc chân đều tràn đầy khí chất.

Người như thế này, cậu căn bản là chưa bao giờ được tiếp xúc, sao có thể là bạn đời của cậu được chứ.

Lâm Quỳnh hoàn hồn lại từ trong cơn sửng sốt, lí trí quay trở về, cậu rõ ràng không hề tin lời đối phương.

Cậu đã sa sút đến nhường này rồi, tương lai ở đâu ra nữa chứ.

Sau đó định đứng dậy rời đi, ai ngờ đối phương lại kéo cậu lại, "Đi đâu?"

Lâm Quỳnh có chút gượng gạo rút tay ra, "Liên quan gì đến anh."

"Sao lại không liên quan đến tôi?"

Phó Hành Vân đứng dậy.

Dáng người anh to cao, đứng trước mặt cậu trông hệt như một bức tường vậy, đầy tính áp bức, "Tôi là bạn đời của em."

Lâm Quỳnh lùi về sau một bước, nuốt nước miếng, "Tôi không tin."

Ánh mắt đối phương ngập tràn sợ hãi và đề phòng, ánh mắt này anh đã từng nhìn thấy vào cái năm mà Lâm Quỳnh đòi li hôn với anh, bọc bản thân mình sau lớp vỏ cứng cáp, cứ tưởng rằng sẽ không có bất kì kẽ hở nào, nhưng chỉ cần một đòn là bể ngay, cuối cùng để lại trăm ngàn lỗ thủng.

Nói rồi nhanh chóng tạo khoảng cách với anh tựa như gặp phải bệnh dịch vậy, khi bước đi, Lâm Quỳnh còn không quên nói: "Anh mau đi đi, trên người tôi không có gì đáng để anh lừa gạt đâu, tôi không còn gì nữa rồi."

Lòng Phó Hành Vân đau như thắt nghẹn, "Lời tôi nói vừa rồi đều là thật lòng."

Lâm Quỳnh ngẩng đầu, sợ hãi nhìn đối phương, "Tôi biết anh thật lòng muốn lừa tôi."

"......"

Nói rồi Lâm Quỳnh lập tức quay người định rời đi, Phó Hành Vân nhìn đôi giày lủng lỗ trên chân cậu, bước từng bước lớn đến túm cậu lại.

Lâm Quỳnh sợ đến mức trợn tròn mắt, "Anh.... Anh còn bước tới nữa là tôi la lên đó!"

Ai ngờ anh không nói lời nào, mà cúi người đổi giày của mình qua cho cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...