🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 12: Tôn Kiệt

Chương 12:

Tôn Thế Hồng: ....

Phó Hành Vân: ....

Không biết có phải là liên tưởng đến điều gì đó hay không, phạm vi không quá nửa mét xung quanh đều yên tĩnh lại.

Lâm Quỳnh cúi đầu nhìn Phó Hành Vân, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ vô tội.

Cậu thật sự là không nghĩ ra từ ngữ gì nữa.

Phó Hành Vân khụ khụ hai tiếng, mở miệng, "Ông Tôn sanh thần vui vẻ."

Sắc mặt Tôn Thế Hồng trầm hẳn xuống, nhưng còn những người đến dự tiệc xung quanh nên cũng không tiện nói gì.

Hai người nói vài câu khách sáo xong, Lâm Quỳnh rất thức thời mà đẩy người đi.

Sảnh lớn dinh thự có không ít người, Lâm Quỳnh giống như một chút ong mật chăm chỉ đẩy Phó Hành Vân xuyên qua dòng người, đường đi ngoằn ngà ngoằn ngoèo như trò chơi rắn săn mồi vậy.

Khi đi đến khu bàn ăn khá ít người, Lâm Quỳnh mới nhìn sắc mặt người kia, mở miệng, "Ban nãy tôi nói sai gì sao?"

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cậu một cái, người phía sau cúi thấp đầu như đang tự kiểm điểm, "Không có."

Anh và Tôn Thế Hồng chẳng qua chỉ có duyên gặp mặt vài lần, hôm nay đến cũng chỉ là góp mặt mà thôi.

Lâm Quỳnh nghe vậy liền thở phào.

Phó Hành Vân nhìn cậu, thật ra cũng không thể trách cậu, cậu nói chuyện không có vấn đề gì, chỉ là lão già đó tự mua dây buộc mình mà thôi.

Lâm Quỳnh quan sát xung quanh, hóa ra người có tiền làm tiệc sinh nhật đều linh đình như vậy.

Phó Hành Vân: "Đang nhìn gì đó?"

Lâm Quỳnh nhất thời cạn kiệt từ ngữ: "Ở đây thật hoành tráng, thật khí phách."

Phó Hành Vân nhìn qua nhìn lại cũng không cảm nhận được gì, rất bình thường.

"Ngưỡng mộ?"

Lâm Quỳnh lắc lắc đầu: "Hơi hơi."

Bốn bề rực rỡ, tráng lệ, cho dù là cả đời thì cậu cũng không thuê nổi.

Vừa nghĩ đến sự thê thảm của kiếp trước, Lâm Quỳnh khẽ thở dài, cũng không biết có chiếc hũ nhỏ nào đựng cậu vào không.

Phó Hành Vân nghiêng đầu qua nhìn người ta, ánh mắt của chàng thanh niên ảm đạm, tâm trạng không vui lắm.

Tưởng rằng đối phương vẫn để tâm chuyện ban nãy nói sai.

Hôm nay ra ngoài hai người đều chưa ăn bữa tối, bụng Lâm Quỳnh đã hơi đói nên đi đến khu đồ ăn lấy hai phần bánh nhỏ.

Cầm một đĩa đung đưa trước mặt Phó Hành Vân, "Ăn không?"

Phó Hành Vân nhìn cậu một cái, trước nay anh không hề thích đồ ngọt, "Không ăn."

Lâm Quỳnh "ồ" một tiếng, Phó Hành Vân nhìn bàn tay trước mặt lấy chiếc bánh về, đột nhiên cảm thấy hụt hẫng khó tả.

Tâm trạng của mọi người tối nay đều không mấy vui vẻ, ngón tay người đàn ông gõ gõ trên xe lăn, sau đó quay đầu mở miệng nói gì đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...