🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 14: Xem mắt

Chương 14:

Kỷ Nghiêu: ....

Thấy đối phương mãi không lên tiếng, cậu nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì không?"

"Có đó."

Giọng Kỷ Nghiêu đột nhiên có chút do dự, "Chiều nay cậu có rảnh không?"

Lâm Quỳnh không chút nghĩ ngợi, "Có."

Cậu của hiện tại là một người ba không, không xe, không nhà, không công việc, nhưng lại sống trong biệt thự lớn, cả ngày ngoài việc nấu cơm, tưới hoa ra thì cũng không có chuyện gì để làm.

"Vậy thì quá tốt."

Giọng Kỷ Nghiêu đầy vui vẻ, "Tôi hôm nay muốn phiền cậu cùng tôi đi làm một chuyện."

Lâm Quỳnh nhìn ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài, "Chuyện gì thế?"

Kỷ Nghiêu chậm chạp nói: "Xem mắt."

"?"

Lâm Quỳnh nghi hoặc, "Chẳng phải cô...."

Kỷ Nghiêu thở dài thườn thượt, "Người nhà hối quá, chuyện tôi không muốn kết hôn bị mẹ tôi biết được, bây giờ ép tôi đi xem mắt."

Lâm Quỳnh ồ ồ hai tiếng, "Cô khuất phục rồi?"

Kỷ Nghiêu: ".... Ừm."

"Nếu như gặp được ai đó vừa mắt một chút thì có thể hẹn hò thử xem sao."

Lâm Quỳnh xách túi rác trong tay đi ra ngoài, "Thời gian."

Kỷ Nghiêu vội vàng: "2 giờ chiều, lát nữa sẽ gửi địa chỉ cho cậu."

Lâm Quỳnh OK một tiếng.

Cúp máy xong, chú đỗ quyên nhỏ vỗ cánh bay nhanh ra khỏi cửa nhà.

Lâm Quỳnh hít một hơi không khí trong nắng sớm.

A!

Hương vị của tự do.

Sau đó, vừa rẽ qua khúc cua liền nhìn thấy ông lão mặc trên mình toàn đồ hiệu đứng bên thùng rác.

Ông lão mặt đầy phẫn nộ nhìn thùng rác trước mặt.

Xung quanh thùng rác vô cùng lộn xộn, bọt và túi rác nhựa tán loạn rơi đầy đất, rõ ràng là dấu vết đã bị người khác bới qua.

Ông lão như phát giác ra gì đó, đột nhiên quay đầu.

Lâm Quỳnh không kịp đề phòng đối mắt với ông lão: !!!

Vội vàng xua tay, "Không phải tôi bới đâu."

Nói rồi còn lắc lắc túi rác trong tay, ý bảo với đối phương rằng mình đến để vứt rác.

Một chuyến đổ rác kinh hồn bạt vía, sau khi về đến nhà Lâm Quỳnh liền thở phào một hơi.

Ăn cơm trưa xong, Lâm Quỳnh dựa người trên sô pha nói với Phó Hành Vân ở cách đó không xa: "Lát nữa tôi ra ngoài một chuyến."

Phó Hành Vân nhìn cậu một cái, giọng nói lạnh nhạt, "Cậu có ra ngoài hay không, không cần nói với tôi."

Lâm Quỳnh xoa bụng của mình ồ ồ hai tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...