🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 17: Tông vào nó

Chương 17:

Lâm Hựu: ....

Lâm Hựu nhìn khuôn mặt tươi cười của người trước mặt, nắm đấm siết chặt rồi lại thả lỏng.

"Anh Quỳnh, anh niệm tình thủ túc mà cho em mượn tiền đi, sau này em nhất định sẽ trả anh cả vốn lẫn lãi, hơn nữa, đều là người một nhà, em còn có thể lừa anh sao."

Lâm Quỳnh thở dài.

"Cái thằng nhóc này, sao cậu lại không nghe hiểu lời người ra nói vậy chứ?"

Lâm Hựu nhất thời kinh ngạc, lẽ nào lời ban nãy Phó Hành Vân nói ở dưới lầu là giả!

"Anh thật sự không có tiền sao?"

Lâm Quỳnh nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay, "Tôi thật sự không muốn cho cậu mượn."

Lâm Hựu: ....

Mặc dù Phó Hành Vân đưa thẻ cho cậu, nhưng trước giờ cậu không hề biết số tiền bên trong, cậu biết, số tiền bên trong không phải là con số nhỏ, thậm chí có khả năng cả hai đời của cậu đều chưa nhìn thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.

Nhưng mỗi lần cậu tiêu tiền trong đó đều là dùng vào chi tiêu trong nhà, nói cho dễ nghe thì là tài sản chung của hai chồng chồng, tiền này cậu không có tư cách cho mượn.

Lâm Hựu nghiến răng, nhưng nhớ lại lời Trần Hàm, không thể đắc tội người ta, lúc này mới đè lửa giận trong lòng xuống, quay người rời đi.

Trần Hàm thấy người xuống lầu liền vội vàng hỏi, "Sao rồi?"

"Lâm Quỳnh nói thế nào?"

Sắc mặt Lâm Hựu khó coi, "Còn có thể nói thế nào, không cho mượn!"

Trần Hàm lập tức nhíu mày, "Con lại trêu chọc gì tới nó nữa hả?"

Lâm Hựu nhớ lại ngữ khí nhịn nhục của mình lúc nãy, mặt mày lập tức xanh lét, "Con chọc nó?"

"Con mẹ nó chứ, con cũng đã xin lỗi nó rồi, mà không thấy nó nhả tiền."

Chân mày Trần Hàm nhíu chặt.

Đợi đến khi Lâm Hoa Phong nói chuyện xã giao với Phó Hành Vân xong, liền kéo người qua.

"Lâm Quỳnh không nhả tiền!"

Lâm Hoa Phong nghe xong có chút bất ngờ, "Cái gì mà không nhả tiền chứ, công ty của nhà mà không nhả tiền là sao?"

Trần Hàm nhỏ giọng nói: "Lúc nãy nó tôi bảo Tiểu Hựu đi thăm dò thử rồi, nói là mượn tiền, kết quả thằng nhóc Lâm Quỳnh kia lòng dạ đen tối, không cho lấy một đồng."

Lâm Hoa Phong: "Thật sao?!"

Trần Hàm gật đầu, "Giờ làm sao đây, Lâm Quỳnh mà cứ không nhả thì chúng ta căn bản sẽ không lấy được tiền."

Lâm Hoa Phong hơi nóng ruột giơ tay lên sờ cái đầu bóng đến phát sáng của mình, "Để tôi nghĩ cách xem sao, lát nữa tìm cơ hội nói chuyện tới thằng nhóc đó."

Khi Lâm Quỳnh đi xuống, liền nhìn thấy một mình Phó Hành Vân ngồi trong phòng khách, trước mặt bày một đĩa trái cây và một ít đồ uống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...