🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 18: Cắm sừng anh

Chương 18:

Lâm Quỳnh nhìn những hạt mưa rơi kín trên kính chắn gió thủy tinh, nhíu mày.

Nhưng biệt thự lớn đến mức có thể đánh golf được, cho dù có dừng ở hầm xe thì vẫn cách nhà một khoảng cách nhất định.

Lâm Quỳnh dừng xe lại, sau đó tháo dây an toàn, bắt đầu cởi quần áo.

Phó Hành Vân nhìn cậu, "Cậu làm gì vậy?"

Lâm Quỳnh cởi áo khoác ra, "Cởi đồ đó."

Không nhìn ra sao?

"...." Phó Hành Vân: "Cậu cởi đồ làm gì?"

Lần này Lâm Quỳnh không trả lời, mà trực tiếp nghiêng người qua cởi nút áo khoác ngoài trên người anh.

Nửa thân trên của chàng thanh niên đều nghiêng về phía trước, mái đầu bồng bềnh chuyển động loạn xạ trước mắt, sợi tóc đen dày thỉnh thoảng lại lướt qua cằm anh.

Phó Hành Vân nhíu mày ngước cằm lên, mà sợi tóc lại thuận thế lướt qua hầu kết anh.

Phó Hành Vân nhìn người trước mặt, hàm răng  nghiến chặt, "Cậu làm cái gì vậy!"

Lâm Quỳnh nghe xong khẽ ngẩng đầu lên, chớp mắt hai cái, "Cởi đồ đó"

Không nhìn ra sao?

"...."

Cô nam quả nam bị nhốt trong xe còn cởi quần áo, thật sự quá vi diệu.

"Cậu buông tay ra."

Phó Hành Vân giơ tay muốn ngăn lại, ai ngờ lại bị Lâm Quỳnh gạt ra, "Đừng quậy."

Nói rồi tiếp tục cúi đầu tập trung tinh thần cởi nút áo.

Mặt Phó Hành Vân hóa đá, hít sâu một hơi, "Rốt cuộc là cậu muốn làm gì hả?!"

Lời vừa nói xong, trên đầu liền bị chiếc áo mới vừa cởi ra phủ lên.

Sau đó Lâm Quỳnh lại tìm một chiếc áo khác mà mình vừa mới cởi xuống, bắt đầu đắp lên chân Phó Hành Vân.

Hàng lông mày nhíu chặt của Phó Hành Vân khẽ nhướng, cũng không ý thức được mục đích việc làm này của đối phương.

"Cầm đi, tôi không cần."

Lâm Quỳnh không thèm nhìn anh lấy một cái, tiếp tục động tác.

Phó Hành Vân nhíu mày: "Cậu không nghe thấy tôi nói gì sao."

Lâm Quỳnh thành thật mở miệng, "Nghe thấy rồi."

Phó Hành Vân: "Sao cậu không dừng lại?"

"Bởi vì ông đây viết đạo đức kinh."

Phó Hành Vân: "Gì cơ?"

Lâm Quỳnh chợt bừng tỉnh: "Không có gì, không phải muốn về sao, tôi sợ anh dầm mưa ướt."

Phó Hành Vân giơ tay muốn muốn kéo chiếc áo trên đùi ra, "Không cần thiết."

Lâm Quỳnh ghì tay anh lại, "Sao lại không cần, chân anh bây giờ còn chưa khỏe, trời mưa chắc chắn sẽ đau, nếu như bây giờ không chú ý, đợi sau này hồi phục rồi lưu lại di chứng thì phải làm sao."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...