🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 23: Làm việc thiện

Chương 23:

Lâm- người chơi hứng được bánh lớn- Quỳnh: "Hành Vân, kết hôn với anh là chuyện hạnh phúc nhất đời này của tôi."

Thanh niên hai má đỏ ửng vì cơn say, đôi mắt như ngập nước nhìn anh.

Phó Hành Vân trầm ngâm một lúc, "Cậu vui là được."

Lâm Quỳnh: "Không có chuyện gì vui hơn việc được kết hôn với anh."

Phó Hành Vân dùng ánh mắt sâu xa nhìn người trước mặt, "Vậy sao?"

"Đương nhiên rồi" Lâm Quỳnh xấu hổ cúi đầu, thẹn thùng cười một cái, "Tôi thích anh nhất đó, ọe~"

Phó Hành Vân: ....

Lâm Quỳnh vỗ vỗ ngực mình, cười ngây ngô, "Xin lỗi nhé, quá chén rồi, hơi buồn nôn... Lại lần nữa."

Nói rồi vô cùng có đạo đức nghệ nghiệp, nhìn Phó Hành Vân một cách thâm tình, "Tôi thích anh nhất đó... ọe~"

"...."

Phó Hành Vân đầy bất lực, "Nếu như cậu cảm thấy trái với lòng mình thì không cần nói nữa."

Lâm Quỳnh đập bàn đứng dậy, "Tình cảm của tôi dành cho anh cứng như đá, một chút trở ngại này sao có thể ngăn được tôi."

Nói rồi loạng choạng đi về phía anh, cúi người xuống cho ngang tầm mắt.

Một giây, hai giây....

Lâm Quỳnh mở miệng, "Tôi thích... Không được rồi, tôi phải vào nhà vệ sinh."

"...."

Nói rồi bụm miệng nghiêng ngả chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Nhìn bóng lưng hoảng loạn của người kia, Phó Hành Vân: ....

Chỉ vài giây ngắn ngủi mà đã dùng hết kiên nhẫn của cả một đời.

Lâm Quỳnh súc miệng rồi dùng nước rửa mặt, lúc này mới tỉnh táo lại một chút, sau đó nhìn vào gương, úi cha, trai đẹp ở đâu ra đây, nhìn kĩ lại một lúc, hí hí, hóa ra là mình.

Khi Lâm Quỳnh ra ngoài, đúng lúc đụng phải Phó Hành Vân chuẩn bị vào thang máy, chú đỗ quyên nhỏ vỗ cánh bay đến, giống như chim bay về tổ mà đến bên Phó Hành Vân.

Trên mặt viết, cùng đi nhé!

Cùng đi nhé!

Phó Hành Vân nhìn cậu, không nói gì.

Đợi cửa thang máy mở, anh nói: "Đi thôi."

Lâm Quỳnh kích động nhìn đối phương, "Hành Vân, anh tốt thật đó, tôi yêu...."

Phó Hành Vân nhướng mày, "Cậu không cần nói nữa."

Lâm Quỳnh xụ mặt: "Anh nghi ngờ tình yêu chân thành và chung thủy của chúng ta."

Phó Hành Vân làm mặt lạnh, "Không có."

Lâm Quỳnh phát ra giọng nói đầy nghi hoặc, "Vậy sao anh không cho tôi nói."

Phó Hành Vân trầm mặc một lúc, "Sợ cậu cắn trúng lưỡi."

Lâm Quỳnh thẹn thùng cúi đầu, "Hóa ra là lo cho tôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...