🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: Miễn phí

Chương 25:

"...."

Nhưng Lâm Quỳnh dù sao cũng được coi là nhân vật chính, nhân viên đoàn nghe xong liền khuyên nhủ: "Đi đi, nghe nói chỗ đó là một quán bar khá cao cấp đó, cái gì cũng có, toàn là những thứ đang thịnh hành được giới trẻ yêu thích thôi."

Lâm Quỳnh nghe xong thì liếc mắt qua nhìn người kia.

Nhân viên đoàn tưởng người ta bị mình lay động rồi, tiếp tục khích lệ, "Mặc dù nghề nghiệp của cậu đặc thù, nhưng thả lỏng một chút cũng được, bây giờ cậu còn chưa nổi tiếng, nếu là sau này thì tìm đâu ra cơ hội như thế nữa."

Lâm Quỳnh: "Tình trạng sức khỏe của tôi có chút đặc biệt."

Nhân viên đoàn nhìn chàng thanh niên trước mặt, "Đặc biệt gì vậy?"

Lâm Quỳnh: "Có bệnh." (Điên khùng á)

"...."

Nhân viên đoàn thắc mắc, "Trông cậu trẻ như vậy, chắc không đâu."

Lâm Quỳnh: "Chưa già đã yếu."

"...."

Người kia thấy mặt và cả cơ thể của cậu không có gì bất thường, mở miệng nói: "Không phải là bệnh nặng gì đó chứ?"

Thường thì người không tham gia được những cuộc vui như thế này, đa số đều không chịu nổi kích thích lên vỏ não hoặc là tuyến thượng thận.

Nhân viên đoàn to gan lớn mật đoán, "Là bệnh tim hả?"

Lâm Quỳnh lắc đầu.

Nhân viên đoàn một lần nữa mở miệng, "Vậy là suy nhược thần kinh?"

Lâm Quỳnh: "Cũng không phải."

Nhân viên đoàn dò hỏi, "Vậy cậu bị bệnh gì thế?"

Lâm Quỳnh hờ hững nói, "Bệnh phong thấp."

Nhân viên đoàn: ?

Mặc dù không ngờ giới trẻ bây giờ lại mắc nhiều bệnh sớm như vậy, còn trẻ mà đã mắc bệnh người già.

Nhưng bệnh này đâu có mâu thuẫn gì với việc đi ăn chơi đâu nhỉ.

Nhân viên đoàn vừa định mở miệng hỏi tiếp...

Ngay sau đó giọng của chàng thanh niên lại vang lên bên tai, "Không đi nổi mấy nơi hỗn loạn như vậy."

"...."

Lâm Quỳnh không hề hứng thú gì với những nơi như vậy, suy cho cùng thì chi phí dành cho những nơi sặc mùi chủ nghĩa tư bản như vậy chắc chẵn sẽ không ít.

Thứ nhất là không hợp với đồ nhà quê như cậu, thứ hai là túi tiền của cậu không cho phép.

Vương Trình thu dọn đồ đạc xong liền chạy lại.

Sau đó hỏi Lâm Quỳnh, "Mọi người nói gì đó?"

Lâm Quỳnh nhìn nhân viên đoàn rời đi, "Nói chuyện đi mấy nơi ăn chơi phóng túng đốt tiền."

Vương Trình nhìn cậu, "Cậu đồng ý rồi?"

Lâm Quỳnh thật thà lắc đầu, "Không."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...