🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 3: Gà bay chó sủa

Chương 3:

Lâm Quỳnh nhìn Phó Cảnh Hồng bị đạp ngã trên bụi cỏ bên ngoài bức tường của giáo đường một cái.

Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.

Sau đó hất đầu một cách kiêu ngạo nhảy về lại phạm vi trong giáo đường.

Tôi cao quý lắm, cậu không xứng.

Lâm Quỳnh cúi người nhặt những đóa hoa dại ban nãy rơi đầy đất, từ trong đó chọn ra một đóa hoa trắng nhụy vàng trông tao nhã nhất, cài lên túi trước ngực lễ phục.

Cánh hoa trắng theo gió lay động, cành lá xanh cài trong lớp vải, phối hợp vô cùng hài hòa với bộ lễ phục màu trắng.

Cậu cúi đầu nhìn nhìn, đôi mắt rủ xuống, hàng lông mi dài và rậm đổ bóng dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi, trước trán là vài cọng tóc khẽ bay bay.

Không ngờ có một ngày cậu lại kết hôn.

Từ khi Lâm Quỳnh có kí ức thì đã sống ở cô nhi viện rồi, bên cạnh không có người thân cận, chỉ có một người anh em lớn lên cùng cậu.

Ngờ đâu cậu xem người ta là anh em, người ta lại xem cậu như thằng ngu.

Một lần nọ, dưới lời cầu xin khẩn thiết của đối phương, Lâm Quỳnh đành phải đứng ra bảo lãnh cho hắn, đối phương tự tin vỗ ngực, "A Quỳnh, cậu yên tâm đi!"

"Tiền này tôi nhất định sẽ trả cậu, anh em còn có thể lừa gạt cậu hay sao?!"

Miệng đàn ông toàn lời gió thoảng mây bay, đối phương không những không trả tiền cho cậu, còn lấy số tiền đó đi vay nặng lãi, đến khi có người tìm đến cửa thì sớm đã chạy biệt tăm biệt tích.

Đợi đến khi Lâm Quỳnh tỉnh ngộ mới biết rằng những lời ban đầu đối phương nói là lời thật lòng.

Lâm Quỳnh không cha không mẹ, không ai nâng đỡ, sau khi tốt nghiệp đại học thì bắt đầu với công việc diễn kịch nói, những vai cậu diễn đều là những vai nhỏ không kiếm được bao nhiêu tiền, rất nhanh, khoản vay nặng lãi kia đã vét sạch cậu, đó là con số mà cả đời này cậu chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Những con số không còn nhiều hơn số trứng gà mà cậu đã từng ăn.

Sữa trái cây O Bào cũng không có nhiều O như vậy.

Lâm Quỳnh vừa thầm mắng mình ngu ngốc, vừa cầm chiếc gối giành được từ chỗ bọn siết nợ, đi xuống gầm cầu vượt.

Tên nhóc Lâm Quỳnh này từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, làm gì cũng làm tốt nhất, cho dù có ngủ đầu đường xó chợ thì cũng phải thê thảm nhất, ông lão bên cạnh tốt xấu gì cũng có tấm chăn, còn cậu chỉ còn lại mỗi chiếc gối.

Ông lão kia thấy cậu đáng thương, tốt bụng nhắc nhở, "Trời lạnh rồi, đắp đất nhiều thêm đi."

Lâm Quỳnh: ....

Trước đây cậu biết rõ điều kiện của bản thân nên vẫn luôn không dám có người yêu vì sợ liên lụy đến người ta, bây giờ thì càng khỏi nói tới.

Cậu chính là ếch xanh chuyển thế...

(Ếch xanh chỉ những người cô độc, không có bạn bè, người thân gì cả)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...