🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 31: Thằng ngu

Chương 31:

Phó Cảnh Lâm bị anh nói, liền cảm thấy mất mặt, nghiến răng: "Con không uống nữa."

Nói rồi đặt cái chén "cạch" một cái lên bàn.

Phó Hành Vân liếc qua, không nói gì cả.

Lâm Quỳnh cũng không để ý, ngồi xuống định ăn cơm.

Đại thiếu gia Phó Cảnh Lâm bực bội ngồi xuống ghế, đợi trái đợi phải cũng không có người tới dỗ dành, khuyên nhủ mình, không dám nói chuyện với Phó Hành Vân nên quay qua hỏi Lâm Quỳnh, "Sao anh không bảo tôi uống canh."

...

Lâm Quỳnh mặt đầy thắc mắc nhìn cậu nhóc, "Không phải cậu nói cậu không uống sao?"

Phó Cảnh Lâm bực bội, "Tôi, con mẹ nó chứ, nói không uống thì là không uống?!"

Phó Hành Vân, "Chú ý cách nói chuyện của con đi!"

Phó Cảnh Lâm lập tức sửa lại, "Tôi nói không uống thì là không uống?!"

"...."

Lâm Quỳnh nhất thời cảm thấy đứa trẻ này chắc mắc bệnh nặng đây, "Không thì sao?"

Phó Cảnh Lâm nghiến răng, "Vậy bây giờ tôi uống."

Lâm Quỳnh ồ ồ, "Tùy cậu."

"...."

Phó Cảnh Lâm lúc này mới ý thức được rằng sẽ không có ai hầu hạ mình.

Sau bữa tối, Phó Cảnh Lâm xách balo thể thao của mình lên, "Cậu, hôm nay con ngủ đâu?"

Anh chỉ tay vào sô pha trong phòng khách.

Phó Cảnh Lâm lập tức không cam lòng, "Con không ngủ!"

Cậu nhóc mỗi ngày ở nhà đều ngủ ngon mơ đẹp đó!

Phó Hành Vân cũng không quan tâm cậu nhóc, rất thẳng thắn, "Không ngủ thì cút về nhà đi."

Lâm Quỳnh thấy vậy liền tiến lại nói, "Hung dữ với một đứa trẻ như vậy làm gì, nó còn đang bệnh đấy."

Phó Hành Vân nhìn cậu, "Bệnh gì?"

"Bệnh tuổi dậy thì."

"...."

Lâm Quỳnh giảng hòa: "Chúng ta phải yêu thương con trẻ, kính già yêu trẻ là phẩm chất đạo đức tốt đẹp."

Phó Cảnh Lâm đứng kế bên nghe vậy thì có chút cảm động, không ngờ Lâm Quỳnh lại nói giúp mình.

Phó Hành Vân nhìn chằm chằm Lâm Quỳnh, nhướng mày, "Cậu nhường phòng cho nó?"

Lâm Quỳnh sững người, quay người lật mặt, "Không ngủ thì cút về nhà đi."

Phó Cảnh Lâm: ....

Má nó chứ kính già yêu trẻ!!!

Phó Hành Vân không nói chuyện với cậu nhóc nữa, quay người đi thang máy lên lầu ba.

Phó Cảnh Lâm nhìn Lâm Quỳnh, không chịu từ bỏ, "Lầu ba không phải vẫn còn phòng sao?"

Lâm Quỳnh: "Có nha."

Phó Cảnh Lâm đeo balo thể thao của mình lên, "Vậy tôi lên lầu ba ngủ."

Lâm Quỳnh: "Không được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...