🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 47: Sao có thể ăn thỏ thỏ~~

Chương 47: Sao có thể ăn thỏ thỏ~

Phó Hành Vân: ....

Lâm Quỳnh đi vào tiệm trái cây, Phó Hành Vân nhìn dòng xe qua lại trên đường.

Một chiếc Bently đen phóng qua, không tới vài giây sau đã chầm chậm lùi lại.

"Phó Hành Vân?"

Cửa xe hạ xuống, người đàn ông ngồi trên ghế lái kéo kính râm xuống.

Cô gái ngồi trên ghế phó lái nhìn rồi nhanh chóng phụ họa: "Anh Tôn, đây là ai vậy?"

Tôn Kiệt nhìn người đàn ông, giọng điệu trào phúng, "Bạn học cũ."

Cô gái nhìn ra ý của Tôn Kiệt, giả vờ kinh ngạc, "Đây..."

Trong giọng nói đầy vẻ ghét bỏ, nhưng đôi mắt kia từ đầu đến cuối lại không rời khỏi mặt anh.

Mặc dù ngồi trên xe lăn, nhưng ngoại hình và khí chất của anh đều phi phàm, nếu như nửa thân dưới hoạt động được, cũng là một cực phẩm, hơn nữa, trông có vẻ cũng rất giàu.

Đôi con ngươi đen láy không nhìn ra cảm xúc gì, giống như một đầm nước tĩnh lặng sâu không thấy đáy.

Tôn Kiệt dựa vào lưng ghế, "Phó Hành Vân, sao cậu lại ở đây một mình vậy?"

"Ra ngoài một mình sao?"

Tôn Kiệt cùng cô gái kia ngồi trên xe nhìn Phó Hành Vân, đậu bên đường mở mui xe ra, miệng lưỡi đầy cao ngạo, phách lối, "Nếu như cậu cầu xin tôi, nói không chừng tôi sẽ có lòng tốt cho cậu đi nhờ một đoạn."

Cô gái kia nghe xong liền ra vẻ sùng bái, "Anh Tôn thật tốt bụng."

Khi nói chuyện, ánh mắt vẫn liếc về phía Phó Hành Vân, "Anh Tôn có cần em xuống giúp anh ta lên xe không, anh ta không tiện vận động."

Tôn Kiệt nhìn qua, "Cậu ta còn chưa cầu xin anh mà, sao mà lên được?"

Nói rồi lại nhìn Phó Hành Vân: "Ê, cậu mở miệng xin tôi đi, tôi liền xuống xe giúp cậu, thế nào?"

Nhưng Phó Hành Vân còn không thèm nhìn hắn lấy một cái, trực tiếp nhìn đi chỗ khác.

Tôn Kiệt thấy vậy liền nổi nóng, 

"Ê! Làm gì vậy?!"

Tôn Kiệt đột nhiên run rẩy.

Ngay sau đó, chỉ thấy Lâm Quỳnh xách túi trái cây đứng cách đó không xa.

Vừa rồi khi ra khỏi cửa tiệm trái cây, cậu đã thấy chiếc xe đên dừng bên đường cách Phó Hành Vân không xa, mặc dù biết đó là xe sang, giá trị khổng lồ...

Nhưng nghe thấy có người muốn sỉ nhục lão baby của mình, Lâm Quỳnh liền xách túi trái cây, chạy như điên đến.

Sau đó cúi người nhìn.

"Là anh hả, quạ đen."

Tôn Kiệt: ....

Tôn Kiệt nhìn thấy Lâm Quỳnh như nhìn thấy ám ảnh tâm lý.

Lâm Quỳnh đặt trái cây lên đùi Phó Hành Vân, để anh cầm lấy, "Anh làm gì ở đây?"

Tôn Kiệt nuốt nước miếng, trên mặt hiện rõ nét hoảng loạn, "Còn làm gì nữa, tôi thấy cậu ta bên đường nên có lòng tốt muốn đưa về thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...