🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 55: Ngọt không.

Chương 55: Ngọt không

Khi Lâm Quỳnh đưa Phó Hành Vân về tới khu cắm trại thì đã hơn sáu giờ sáng rồi, nhưng về tới rồi mà khung cảnh vẫn hệt như lúc rời đi.

Chưa có ai tỉnh dậy, người đến đây toàn là các cậu ấm cô chiêu giàu có, chỉ có ngủ trễ chứ không có khái niệm dậy sớm.

Lâm Quỳnh loẹt cà loẹt quẹt đưa Phó Hành Vân về an vị trong lều rồi hỏi, "Hành Vân, anh có đổ mồ hôi không?"

Anh nhìn đôi má đỏ ửng của cậu, "Không."

Lâm Quỳnh nhét khăn giấy đã lấy ra về chỗ cũ.

Phó Hành Vân thấy vậy, "Lau người?"

Lâm Quỳnh lắc đầu, thở phù phù, nói: "Tôi ra bờ suối tắm cái."

Mồ hôi trên người quá nhớp nháp.

Phó Hành Vân nhớ lại tấm lưng trắng nõn hôm qua, thốt lên, "Không được."

Lâm Quỳnh thắc mắc, "Tại sao chứ?"

Phó Hành Vân đột nhiên im lặng, sau đó lại nói: "Em không phải là người kế thừa chủ nghĩa xã hội sao?"

Lâm Quỳnh ưỡn ngực, "Đúng vậy."

Phó Hành Vân mặt đầy nghiêm túc, "Theo tiếng gọi của tổ quốc, cấm tắm dạo."

Miệng Lâm Quỳnh há hốc hình chữ O.

Thật là có đạo lý.

Lâm Quỳnh sùng bái nhìn Phó Hành Vân: "Không ngờ anh cũng là một tấm gương kỷ luật mẫu mực."

Phó Hành Vân: ....

Nhưng thấy trán cậu đổ mồ hôi vì mệt, Phó Hành Vân khẽ nhíu mày, "Mang qua đây."

Lâm Quỳnh nghi hoặc, "Gì cơ?"

"Khăn ướt."

Lâm Quỳnh ồ ồ, vội vàng lấy đưa qua.

Phó Hành Vân rút ra vài tờ, "Cởi đồ ra một nửa."

Lâm Quỳnh khó hiểu, "Tại sao lại là một nửa?"

"Cởi nhiều quá lạnh, sẽ bị cảm."

Lâm Quỳnh sáp đến trước mặt anh, "Hành Vân, anh thật chu đáo."

Nói rồi bắt đầu cởi đồ, Phó Hành Vân khẽ quay đầu đi.

"Xong rồi."

Lâm Quỳnh để lộ ra nửa tấm lưng, Phó Hành Vân nhìn rồi cầm khăn giấy lên lau.

Lau được một nửa thì Lâm Quỳnh hơi cúi đầu xuống, "Giúp tôi lau cổ luôn đi."

Phó Hành Vân không trả lời mà trực tiếp lau lên, hôm qua Lâm Quỳnh tự lau cổ, khi anh giúp cậu lau mới phát hiện ra bên cổ, hơi lệch về phía sau, có một nốt ruồi nho nhỏ.

Phó Hành Vân ma xui quỷ khiến thế nào lại chạm lên.

Trên cổ truyền đến một luồng hơi ấm, Lâm Quỳnh mở miệng hỏi, "Sao vậy?"

Phó Hành Vân giải thích: "Ở đây có nốt ruồi."

"Vậy hả!"

Nói rồi tò mò ngoái đầu xem, "Ở đâu?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...