🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 58: Thứ chó má!!!.

Chương 58 Thứ chó má!!! 

Mông và chân truyền đến cơn đau, Lâm Quỳnh bị túm lấy, đưa đôi mắt sợ hãi nhìn anh, đôi môi run rẩy đến mức không nói nên lời.

"Không phải em nói tôi đứng dậy được rồi sao?"

"Không phải em nói tôi đứng dậy được rồi sao?"

Anh tức giận đến mức cổ nổi cả gân xanh, tay túm chặt cổ áo Lâm Quỳnh, liên tục lay, rồi không biết nghĩ tới gì đó, không ngừng rống lên một cách đáng sợ như loài dã thú, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Lâm Quỳnh.

Lâm Quỳnh bị nhìn đến phát run.

Phó Hành Vân nhìn chằm chằm cậu, "Em lừa tôi có phải không?"

Lâm Quỳnh bị dọa, lắc đầu nguầy nguậy, "Hành Vân."

"Em cũng lừa tôi" Phó Hành Vân thở hổn hển, giống như quái vật nằm trong hang của mình, đưa ra lời cảnh cáo, "Các người đều lừa tôi!"

"Không phải..." Lâm Quỳnh muốn gỡ tay Phó Hành Vân ra, nhưng tay lại run rẩy buông thõng trên nền nhà, giống như bị gãy xương không nhấc lên được vậy.

"Các người không một ai mong tôi khỏe lại, các người chỉ muốn đợi tôi chết..."

Lâm Quỳnh nuốt nước miếng, "Hành Vân, tôi không như vậy,.... Sợ quá...."

Nhưng đôi mắt đỏ như máu của anh căn bản không nghe lọt bất cứ lời nào, lời nói ra từ miệng khiến lòng người run sợ, "Có phải em cũng chê cười tôi, cười tôi tàn phế có phải không?!"

"Em cũng xem thường tôi?!"

"Em và bọn họ đều như nhau!!!!"

Nỗi sợ chiếm đóng trái tim cậu, đồng thời một sự bất bình và uất ức dâng tràn trong tim, Lâm Quỳnh nghiến chặt răng, giơ tay lên tách tay anh ra, "Phó Hành Vân, con mẹ nó chứ, anh nói chuyện có lương tâm chút đi!"

"Cái gì gọi là tôi và bọn họ như nhau?!"

Lâm Quỳnh tức đến mức hai mắt trợn tròn, "Tôi có chỗ nào làm không tốt, để anh phải nói tôi như vậy?!"

Lúc này Lâm Quỳnh cũng bị chọc giận, hô hấp rối loạn, thấy không tách được tay anh ra, liền giơ tay đánh anh một cái thật mạnh.

Theo phản xạ có điều kiện, anh giơ tay ôm cổ, cơn giận của Lâm Quỳnh không hề giảm, mà học theo điệu bộ vừa rồi, túm chặt cổ áo anh.

Đúng với câu sông có khúc, người có lúc.

"Thứ chó má!"

Lâm Quỳnh túm chặt anh, răng nghiến chặt như muốn vỡ ra, "Cơm trước đây tôi nấu , mẹ nó chứ, cho chó ăn rồi!"

Phó Hành Vân rống vào mặt cậu, "Cút."

Lâm Quỳnh ngắt nụ anh một cái thật mạnh, "Anh nói tôi cút là phải cút hả, mẹ nó chứ, tôi không có sĩ diện à?!"

Sau đó tìm cảm giác, lại ngắt nụ thêm cái nữa, ô hổ!

Còn rất ư là mềm.

"Có mỗi anh biết rống có phải không!"

Lâm Quỳnh nhất thời càng nói càng uất ức, "Cả ngày nấu cơm giặt giũ cho anh, con mẹ nó chứ, cả quần lót cũng giặt, anh còn hung dữ với tôi, còn rống vào mặt tôi?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...