🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 6: Nước mắt bên khóe miệng

Chương 6:

Lâm Quỳnh đứng trước bồn rửa tay, nhìn chính mình trong gương, khuôn mặt hệt như kiếp trước.

Nhất thời rơi vào trầm tư.

Sau đó bừng tỉnh đại ngộ, lẽ nào cậu là đứa con được ông trời chọn lựa.

Cùng tên cùng họ, ngoại hình giống nhau, trừ cậu ra làm gì có người thứ hai để lựa chọn.

Cũng may cậu thông minh cơ trí, ngay khi nhìn thấy tên của chiếc bia đỡ đạn kia, sớm đã đọc muốn thuộc lòng cả bộ truyện rồi.

Sau đó Lâm Quỳnh cúi đầu thẹn thùng cười.

Cậu quả là một người thông minh, nhanh trí mà.

Lâm Quỳnh rửa tay xong, vừa định ra ngoài, lại nghe thấy Phó Cảnh Hồng gắng gượng chút hơi tàn, nói: "Cậu đi đi, tôi không trách cậu, chỉ trách bản thân không có bản lĩnh giữ lấy cậu, nhưng tôi muốn biết tại sao cậu lại thay lòng nhanh như vậy."

Từ nhỏ đến lớn, dù là ở bất cứ phương diện gì thì Phó Hành Vân đều đè bẹp hắn, bất kể hắn có nỗ lực như thế nào thì cũng không vượt qua được khoảng cách giữa hai người, vốn cho rằng bây giờ anh tàn tật rồi thì hắn có thể trên cơ....

Nào ngờ đối phương vẫn cứ đạp bẹp hắn dưới chân.

Mặc dù hắn chẳng qua chỉ muốn lợi dụng Lâm Quỳnh để đối phó Phó Hành Vân, vốn chẳng có tình cảm gì với cậu.

Nhưng chính vì cuối cùng Lâm Quỳnh lại lựa chọn Phó Hành Vân, Phó Cảnh Hồng thật sự không cam tâm, không biết bản thân rốt cuộc thua kém anh điều gì.

Lẽ nào hắn còn không bằng một tên què sao?

Lâm Quỳnh quay đầu lại, nhìn hắn một cái, sau đó áy náy nói: "Thật ra tôi là một người sống cảm tính."

Phó Cảnh Hồng: ?

Lâm Quỳnh: "Tôi cảm thấy cậu không xứng với tôi."

Phó Cảnh Hồng: ....

Đối phương ra khỏi nhà vệ sinh một lúc lâu, Phó Cảnh Hồng mới từ từ bò dậy từ trên đất.

Giơ tay chạm vào vết đau ở khóe môi, lấy điện thoại ra gọi điện, "Gửi cho tôi một phần băng ghi hình của tất cả máy giám sát trong giáo đường hôm nay."

Khi Lâm Quỳnh bước ra, hôn lễ đã sắp đến hồi kết thúc rồi, có không ít khách mời đã lần lượt rời đi.

Nhìn mấy tên phú nhị đại kia, nếu không phải là phanh ngực áo thì cũng là mất tiêu cúc áo, Lâm Quỳnh lắc đầu.

Còn không chỉnh tề bằng ông lão nhặt phế liệu dưới lầu nhà cậu nữa.

Lâm Quỳnh nhớ lại những ngày tháng lưu lạc đầu đường xó chợ, bị bọn cho vay làm mất công việc, cũng từng muốn đi nhặt phế liệu.

Kết quả ông lão nhặt phế liệu nói một câu, mấy thùng rác này ngày nào ông ấy cũng nhặt, nó thuộc về ông ấy, vừa hỏi còn biết được tiền lương hưu của ông là ba ngàn tám....

......

Giải pháp luôn luôn nhiều hơn khó khăn, nhưng đến Lâm Quỳnh thì dường như ngược lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...