🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 64: Anh có cảm giác không??

Chương 64: Anh có cảm giác không?

Phó Cảnh Lâm nhìn cơm chiên vàng óng trong tay, nhất thời thấy nặng tựa ngàn cân.

Lâm Quỳnh nghiêng đầu qua nhìn, "Cậu còn có sở thích này?"

"Ừm."

Một âm thanh vừa đục vừa trầm, Phó Cảnh Lâm gồng mình, "Đứng ăn tốt cho tiêu hóa."

Đột nhiên khó nói nên lời, nếu biết trước đến đây phải ăn cơm thừa, còn phải chịu phạt đứng thì đã không cãi nhau với mẹ rồi.

Lâm Quỳnh khuyên nhủ, "Cậu ngồi xuống ăn đi, đứng vậy thấy không thoải mái."

Phó Cảnh Lâm đầy cảm kích nhưng cậu mình chưa cho thì không dám ngồi, híp mắt nhìn qua Phó Hành Vân.

Phó Hành Vân nhìn cậu nhóc một cái, "Nhìn gì?"

Phó Cảnh Lâm vội lắc đầu, "Không, không có gì."

"Bảo con ngồi thì ngồi đi."

Phó Cảnh Lâm nghe xong mới cởi balo ngồi xuống, sau đó đặt đĩa lên bàn trà, thân hình cao to ngồi co lại trên ghế đẩu, nhóp nhép ăn cơm.

Lâm Quỳnh nhìn dáng vẻ ăn như hùm như sói của cậu nhóc, "Cậu bao lâu chưa ăn cơm rồi?"

Phó Cảnh Lâm cúi đầu và cơm vào miệng, giơ ba nhón tay thon dài lên.

Lâm Quỳnh có chút bất ngờ, "Ba ngày?"

Phó Cảnh Lâm uống một ngụm nước cho xuống cơm, "Ba tiếng."

"...."

Sau đó lại như gió cuốn mây bay, chưa tới vài phút đã ăn xong một đĩa cơm chiên trứng, Phó Cảnh Lâm giống như dân tị nạn, nhìn về phía Lâm Quỳnh, "Còn không?"

Lâm Quỳnh gật đầu, "Trong nồi trong bếp á."

Lần này Phó Cảnh Lâm đã rút ra bài học, không nói gì mà đưa đĩa ra trước mặt cậu.

Ý đồ rất rõ ràng.

Cho thêm chút đi.

Giọng nói lạnh lùng của anh lại vang lên, "Tự con không có tay hả?"

Phó Cảnh Lâm: ....

Cuối cùng Phó Cảnh Lâm sợ phải chạy đi chạy lại, trực tiếp bưng nguyên nồi cơm chiên còn lại ra luôn.

Nhìn đỉnh núi Everst trong chén cậu nhóc, Lâm Quỳnh mở miệng, "Sức ăn của cậu luôn như vậy hả?"

Phó Cảnh Lâm nghiêm túc gật đầu, lí nhí nói, "Mặc dù có tập thể dục nhưng lúc nào cũng ăn nhiều hết á, lúc nhỏ cũng vậy, không biết sao nữa."

"Còn sao nữa chứ."

Lâm Quỳnh quay qua nhìn Phó Hành Vân, "Di truyền đó."

Phó Hành Vân: ......

Đợi cậu nhóc ăn xong rồi Phó Hành Vân mới nhìn qua, "Lần này lại sao nữa?"

"Mẹ không hiểu con!"

Phó Cảnh Lâm giống như sư tử rống, mặt đầy phẫn nộ, "Mẹ toàn ép con làm những chuyện con không thích, không hiểu con, cậu nói xem, tại sao vậy chứ?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...