🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 70: Kéo quần lên chạy mất.

Chương 70 Kéo quần lên chạy mất

"Xuýt..."

Phó Hành Vân chỉ thấy môi đau nhói, đến mức xuýt xoa một hơi.

Không giống với tưởng tượng của anh cho lắm.

Lâm Quỳnh cắn anh rồi lảo đảo đứng dậy, định về phòng đi ngủ.

Quay đầu thấy anh còn đang ngây ngốc trên giường, biếng nhác nói: "Ngủ ngon."

Ánh đèn tối mờ, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo của cậu, tăng thêm một loại cảm giác mông lung.

Phó Hành Vân nhìn người dần rời khỏi mình, dục vọng lại gào thét không ngừng.

Lâm Quỳnh chỉ thấy cánh tay nằng nặng, khó hiểu quay đầu, liền thấy anh đang ngồi trên giường chăm chú nhìn mình.

Lâm Quỳnh mờ mịt hỏi: "Sao vậy?"

Phó Hành Vân gần như kéo tay Lâm Quỳnh theo bản năng, im lặng nửa ngày mới nói một câu: "Em vẫn chưa hôn."

Lâm Quỳnh nhìn vết đỏ trên môi Phó Hành Vân, giơ tay chỉ chỉ: "Không phải đã hôn rồi sao?"

Phó Hành Vân thầm hít sâu một hơi, "Đó là cắn."

Chờ anh nói xong, Lâm Quỳnh vẫn cứ nhìn chằm chằm anh, chậm chạp không lên tiếng, Phó Hành Vân có chút bất ngờ, định nói gì đó để phá tan bầu không khí yên tĩnh này, ngay sau đó liền thấy Lâm Quỳnh cúi người xuống, đột ngột tiến lại gần anh.

Lâm Quỳnh dùng đôi mắt ngập hơi men nhìn anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức đầu mũi chạm nhau, sau đó không biết tại sao lại nhếch khóe môi lên.

"Anh..."

Phó Hành Vân nuốt nước miếng, "Cái gì?"

Lâm Quỳnh mỉm cười khẽ cắn môi, sau đó dùng giọng nói dịu dàng xen lẫn hơi men, lướt qua tai anh như chiếc đuôi dụ người, "Có phải anh thích tôi hôn anh đúng không?"

Hầu kết Phó Hành Vân chuyển động, hơi thở nặng nề một cách rõ ràng.

Lâm Quỳnh giơ tay đặt lên lồng ngực đang phập phồng của đối phương, vừa rộng vừa săn chắc, cơ thịt đầy đặn, dẻo dai, "Có phải không?"

Giọng Phó Hành Vân gượng gạo, "Sao em cứ nói chuyện kiểu này vậy?"

Lâm Quỳnh mặt đầy vô tội, nhìn thẳng vào anh: "Nói chuyện kiểu nào cơ?"

"Cứ thích làm nũng."

"Có đâu."

Lâm Quỳnh lắc đầu, "Tôi đâu có làm nũng."

"Vậy em đang làm gì kia?"

"Nói chuyện đó."

Lâm Quỳnh nghiêm mặt, "Đã nói rồi, cái này không phải là làm nũng."

Nói rồi một lần nữa ngồi lên giường, nhưng sau khi ngồi xuống lại không hề yên tĩnh như lần trước.

Rượu vào gan nở, Lâm Quỳnh ngồi sát vào người anh, giơ tay vòng lên cổ anh, khẽ nhổm người dậy quỳ bên cạnh anh, "Anh có thích tôi hôn anh không vậy?"

Giọng điệu của cậu lúc này càng dụ người hơn vừa rồi, Phó Hành Vân chỉ cảm thấy đầu choáng mắt hoa, rõ ràng biết rằng đối phương đang dụ dỗ mình nhưng ánh mắt lại không khống chế được mà nhìn chằm chằm cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...