🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 76: Hẹn hò.

Chương 76: Hẹn hò

Lý Lâm tự nhận mình là một người rất có khí khái đàn ông, nhưng vừa rồi khi bị anh túm lấy, ném qua một bên như một con gà bệnh, bản thân đã bị đả kích, lập tức đỏ mặt, gân cổ.

Không ngờ đối phương không những làm chuyện xấu mà còn không biết tôn trọng người khác.

Lý Lâm nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông, "Thứ nhất, tên tôi không phải là Ê!"

"Tôi tên Lý Lâm!"

Thấy người đàn ông dường như không chú ý đến mình, nhanh chóng bước tới túm lấy một cánh tay anh, "Thứ hai..."

Người đàn ông rủ mắt nhìn y, ánh mắt lạnh lùng như muốn đóng băng, giọng nói lạnh nhạt: "Tôi không quan tâm cậu tên gì."

"...."

"Anh.... Anh...." Lý Lâm nhìn đối phương với ánh mắt khó tin, chống nạnh, đỏ mắt nói: "Anh cái con người này, sao lại bất lịch sự vậy chứ?"

"Có phải anh thấy mình có tiền là hay lắm không?"

"Có tiền thì có thể..."

"Làm gì cũng được?"

Nhìn bộ tây trang giá trị khổng lồ trên người đối phương, Lý Lâm biết ngay đối phương là khách mời đến tham gia buổi tiệc từ thiện này.

Nhưng cho dù có giàu hơn nữa thì cũng không thể bất lịch sự, phớt lờ người khác như vậy.

Lý Lâm nhìn anh, lòng đầy tức giận, vừa định mở miệng nói gì đó, đã thấy anh lên tiếng: "Bằng không thì sao?"

Lý Lâm chấn kinh, "Sao anh lại có loại giá trị quan như vậy cơ chứ?!"

Phó Hành Vân mất kiên nhẫn nhìn y, rõ ràng là không muốn dây dưa với đối phương.

Thấy người định đi, Lý Lâm nhanh chân bước đến chặn đường đi của đối phương, "Giá trị quan của anh như vậy là không đúng, có tiền thì thế nào, có tiền thì có thể bất lịch sự sao?"

Mặt anh đen đi một cách rõ ràng, cất bước tiến đến, "Nghe lén người khác nói chuyện thì có lịch sự?"

Lý Lâm sững người, chỉ có thể ú a ú ớ giải thích: "Tôi cũng đâu có cố ý nghe đâu, tôi vô tình nghe thấy mà."

Sau đó hít sâu một hơi, "Vừa rồi là tôi không đúng, tôi xin lỗi anh."

Phó Hành Vân: "Nếu xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát để làm gì?"

"...."

Lý Lâm hít sâu một hơi, "Tôi chỉ muốn nói với anh, tiền không phải là vạn năng, anh không thể ỷ mình có tiền mà đi làm chuyện xấu."

Nói rồi định bước đến dùng sự chân thành của mình để cảm hóa đối phương, "Cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn, anh có thể nói ra khó khăn của mình cho tôi nghe, tôi giúp anh nghĩ cách, chỉ cần anh không làm chuyện xấu."

Nói rồi xấu hổ cúi đầu, "Đương nhiên anh cũng đừng có hiểu lầm, con người tôi chỉ đơn thuần là có lòng tốt thôi, không có hứng thú gì với anh, nếu anh muốn thể hiện tình hữu nghị thì có thể nói tên của mình cho tôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...