🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 86: Em ác lắm.

Chương 86: Em ác lắm

Chỉ thấy một bóng người bay nhanh ra khỏi cửa, gió xuân nhè nhẹ thổi tà áo tung bay, mái tóc đen dày bay theo làn gió.

Mắt Lâm Quỳnh bị gió thổi khô, khẽ nheo mắt lại.

Khi chạy đến cổng bước chân mới chậm lại, cậu há miệng thở hồng hộc, không nhịn được quay đầu lại nhìn, đột nhiên cảm thấy chân nặng tựa ngàn cân.

Đi thôi.

Tiếng lòng đang nói với cậu, còn không đi nữa là không kịp đâu, nhưng bước chân lại không thể nào nhấc lên.

Có phải Phó Hành Vân đang phát bệnh không?

Anh ấy ném đồ như vậy, có bị thương không?

Hay là mình quay lại nhỉ, con trai lớn nuôi cả năm trời, sao có thể nói bỏ là bỏ?

Lâm Quỳnh đắn đo hồi lâu, hai luồng suy nghĩ giằng xé trong đầu.

Suy nghĩ trong tiềm thức liên tục thuyết phục bản thân.

Đi thôi.

Đây không phải đều đang theo kế hoạch sao? Sao lại xảy ra vấn đề vào lúc mấu chốt vậy chứ? Nếu như không đi, những chuyện đã làm trước đây không phải đều sẽ trở nên vô nghĩa sao?

Lâm Quỳnh cố ép bản thân cất bước, nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi căn phòng trên lầu ba kia, ánh mắt bất giác nhìn qua thùng rác ở cách đó không xa.

Cậu gồng mình nhìn qua, như bị chọc thẳng vào mắt, tay đang xách hành lí siết chặt, quay người bước đi đầy quyết đoán.

Cậu chẳng qua chỉ muốn sống cuộc sống của một người bình thường mà thôi....

Vương Trình đang ngủ say sưa ở nhà thì bỗng bị tiếng chuông cửa vội vã kia đánh thức, ngồi dậy trên giường, xụ mặt, sát khí đằng đằng đi đến trước cửa, "Hôm qua mới xem đồng hồ nước mà!"

Lời vừa nói xong, trước mặt xuất hiện một khuôn mặt đầy vô hại.

Lâm Quỳnh cầm trong tay tờ quảng cáo được nhét ngoài cửa nhà hắn, "Tôi không phải chủ nhà."

"....." Vương Trình nghiến răng, "Tôi biết rồi."

Tôi cũng đâu có đui.

Nhưng cũng không hiểu tại sao mới sáng sớm mà đối phương đã tới tìm mình.

Nói rồi nhìn lướt nhìn cậu từ trên xuống dưới, "Chẳng phải cậu đã về nhà rồi sao?"

"Sao lại tới chỗ tôi vậy?"

Trưa qua vừa mới xuống máy bay thì đối phương đã về nhà rồi.

Lâm Quỳnh: "Bỏ nhà ra đi."

Vương Trình giật mình, "Cậu ấy hả?!"

Lâm Quỳnh có chút ngơ ngác, không biết tại sao đối phương lại kinh ngạc như vậy, "Tôi đó."

"Lão biến thái nhà cậu chịu để cậu đi sao?"

Lâm Quỳnh lắc đầu.

"Vậy cậu làm sao ra ngoài được?"

Lâm Quỳnh nhớ lại, "Chạy ra."

Vương Trình nghiêng người để cậu vào nhà, nhất thời vẫn còn kinh ngạc, cũng hiểu một cách sâu sắc dục vọng kiểm soát của lão biến thái kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...