🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 88: Đồ chó.

Chương 88:

Nghe thấy giọng của Vương Trình ngoài cửa, Lâm Quỳnh đột nhiên túm chặt áo anh.

ĐM!

Vé máy bay 5000 tệ lận đó!!!

Tấm thân đang ngồi khóa trên người anh lúc này vừa đau lòng, vừa khó xử, nhìn vào môi anh, mặt lập tức nóng lên.

"Lâm Quỳnh!!!"

Vương Trình ngoài cửa dùng sức hét lớn.

"Còn không ra nữa!"

"Máy bay cất cánh mất bây giờ!"

Lâm Quỳnh có chút đau đầu, "Em..."

Phó Hành Vân quấn lấy eo cậu, không có ý thả cậu đi, "Em cái gì..."

"Có thể đợi em về rồi lại hôn được không?"

Phó Hành Vân nhướng mày, "Em còn quay về?"

Lâm Quỳnh chột dạ nhưng vẫn rất bình tĩnh nói: "Đương nhiên rồi."

Nhưng đối phương lại dứt khoát từ chối, "Không được."

Mặt nhỏ của Lâm Quỳnh nhăn nhó, đau lòng nói: "Vé máy bay 5000 lận đó."

"Em hôn tôi một cái thì có thể tiết kiệm 5000."

Thấy anh không cho mình đường lui, Lâm Quỳnh hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt thành quyền, mím môi định hôn anh.

Anh ngửa đầu lên, dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn đối phương, nhìn người đang cúi đầu, khẽ hé môi ra.

Thấy anh hé miệng, Lâm Quỳnh lập tức đạp phanh, "Anh như này sao em hôn được?"

Cái này, mẹ nó chứ, cũng "gợi tình" quá rồi đó.

Phó Hành Vân nhìn cậu, nói: "Sao không hôn được?"

Lâm Quỳnh dùng tay bóp lại, "Anh khép miệng lại."

"Khép lại sao hôn được?"

Phó Hành Vân ngồi thẳng người dậy, "Lúc nãy không phải em cũng hé miệng rồi đó sao?"

Lâm Quỳnh: ....

Hay cho một tên vừa ăn cướp vừa la làng.

Thấy cậu không nhúc nhích, Phó Hành Vân: "Nếu em không hôn thì thôi vậy."

Vừa nghĩ đến 5000 tệ, Lâm Quỳnh gồng mình, "Hôn, em hôn còn không được sao?"

Anh chất vấn, "Em vốn chẳng tình nguyện."

Khóe miệng Lâm Quỳnh giật giật hai cái, nếu anh đã biết rồi thì còn hỏi tôi làm gì, "Sao có thể chứ, em yêu anh nhất mà."

Nói rồi nuốt nước miếng, nâng mặt đối phương lên, hôn xuống.

Lâm Quỳnh đầu tiên là thăm dò, chạm vào môi đối phương một cái.

Chỉ một cái, Phó Hành Vân liền cảm thấy toàn thân tê rần, cảm giác không hề giống lúc anh chủ động hôn cậu.

Lâm Quỳnh chạm xong, chụt chụt hai cái rồi mới học theo đối phương, hôn như lúc nãy.

Toàn thân Phó Hành Vân gần như cứng đờ, tay nắm thành quyền, gân tay bắp thịt khẽ nổi lên, lồng ngực không khống chế nổi mà phập phồng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...