🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 9: Rút thời gian ra kết hôn

Chương 9:

Miệng nhỏ của Lâm Quỳnh không ngừng líu lo.

Phó Hành Vân khoanh tay nhìn cậu, "Câu cho rằng tôi sẽ tin cậu?"

Lâm Quỳnh nhìn anh, hỏi ngược lại, "Không thì sao?"

"Nếu cậu đã nói thích tôi từ rất lâu, vậy tại sao trước đây tôi chưa từng nhìn thấy cậu."

Lâm Quỳnh nhìn anh chằm chằm, "Anh quên rồi."

Phó Hành Vân: "Gì cơ?"

Lâm Quỳnh: "Tôi tự ti."

"...."

"Nhưng chúng ta quả thật đã từng gặp nhau."

Phó Hành Vân nhướng mày, "Ở đâu?"

Lâm Quỳnh thẹn thùng cúi đầu, "Trong mơ."

"...."

Lâm Quỳnh hắng giọng, sau đó nghiêm túc nói:

"Tôi biết bây giờ anh không thể nào tin tôi, nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả, anh chỉ cần biết rằng tôi yêu anh" tiền của anh, "Là đủ rồi."

Đôi mắt ấy trong veo, chân thành, giống như có một ma lực nào đó hấp dẫn người khác, khiến người ta không dời mắt đi được.

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào phòng, bóng cây đa búp đỏ bày trong phòng khách bị kéo dài ra, che phủ toàn thân Phó Hành Vân, nhưng ánh sáng phản chiếu trên chiếc xe lăn lại vô cùng chói mắt.

Vầng sáng một sáng một tối khiến gương mặt vốn trắng trẻo của thanh niên càng thêm rõ nét, môi đỏ răng trắng, ánh mắt sáng ngời, đôi mắt đen như trái nho nhìn thẳng vào anh, hàng mi cong dài rủ bóng khẽ run.

Ngón tay Phó Hành Vân khẽ nắm chặt.

Đôi mắt rủ một nửa nhìn Lâm Quỳnh.

Rất đẹp, người trước mắt rất quyến rũ.

Phó Hành Vân nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, quả thật trời rất đẹp, cuối cùng hai người ai cũng lùi một bước, chuẩn bị ra sân vườn rộng như sân golf đi dạo.

Lâm Quỳnh hài lòng thỏa ý đẩy người đi dạo trong vườn, do lần vận động quá độ 2000m hôm qua nên sáng sớm hôm nay chân tê mãi đến bây giờ.

Vốn dĩ định đi bộ khoảng mười mấy phút, nhưng diện tích của biệt thự này hình như còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tưởng của cậu.

Lượn bên ngoài một vòng thôi mà mất cả nửa tiếng đồng hồ, khi về đến nhà, Lâm Quỳnh nằm trên sô pha hệt như một phế nhân, ngửa bụng lên như cá chết ngửa bụng.

Phó Hành Vân nhìn cậu rồi quay người lên lầu ba.

Reng--- Điện thoại để bên cạnh rung lên, nghe thôi cũng làm người ta nhức đầu.

Lâm Quỳnh giơ tay cầm lên nhìn một cái, là một số lạ chưa lưu.

Nhích ngón tay, lướt qua bắt máy.

Đầu dây bên kia thấy đối phương bắt máy, vừa định mở miệng thì ngay lập tức nghe thấy giọng nói không chút sức lực của một chàng thanh niên .

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...