🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 90: Sự thật.

Chương 90: Sự thật

Phó Hành Vân nghe xong những lời nói ngập trong men say của cậu, tim lập tức tan chảy.

"Vì vậy nên mới không thích?"

Lâm Quỳnh gật đầu, cũng không biết gật cho ai xem.

"Em muốn li hôn."

Lại là câu này, Phó Hành Vân đưa tay day trán, "Tại sao lại muốn li hôn?"

"Phó Hành Vân không tốt với em?"

Lâm Quỳnh đột nhiên không trả lời, khoảng lặng đợi chờ đáp án này khiến anh sốt hết cả ruột.

Hỏi lại lần nữa: "Hắn không tốt với em?"

Lâm Quỳnh lúc này mới lí nhí: "Tốt."

Rồi nói tiếp: "Anh ấy cho em tiền tiêu."

Phó Hành Vân: "Cho em tiền tiêu là tốt với em?"

Lâm Quỳnh hắng giọng một tiếng, "Ừm, em thích nhất là tiền."

Ngón tay khua khua trong không khí, "Anh biết không, tiền mua được nhiều thứ lắm đó."

Phó Hành Vân chăm chú lắng nghe, nhưng trong lòng đột nhiên thấy nguy hiểm, "Trừ Phó Hành Vân ra, còn ai cho em tiền tiêu nữa không?"

"Có nha."

Anh dừng lại một nhịp, "Vậy em có thích không?"

Lâm Quỳnh không chút nghĩ ngợi, "Đương nhiên rồi."

Phó Hành Vân lập tức hít sâu một hơi, "Là ai?!"

Lâm Quỳnh: "Tổ quốc."

"...."

Cậu không cha không mẹ, lớn lên ở cô nhi viện, khi đi học phải cạnh tranh sống chết mới giành được học bổng, là học bổng của nhà nước.

Mỗi lần lấy được tiền, ôm trong lòng mà thấy nặng trĩu, khỏi phải nói thỏa mãn đến nhường nào.

Lâm Quỳnh thỉnh thoảng còn nghĩ, sao số của người khác lại tốt như vậy, sinh ra có cha có mẹ, lại còn có tiền.

Nhưng dần dần, nghĩ thông rồi thì không còn muốn nữa.

Phó Hành Vân nghe xong liền thở phào, sau đó bắt đầu dẫn dắt đối phương, "Nếu như em li hôn, hắn không cho em tiền tiêu thì phải làm sao?"

Lâm Quỳnh say rồi, bàn tính trong lòng điên cuồng vang lên tiếng gảy, không chút phòng bị, "Không sao cả, em có tài sản được chia sau li hôn mà."

Phó Hành Vân: ....

Sau khi nghe được tính toán của cậu, anh im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, Lâm Quỳnh cùng không biết mình cúp máy thế nào nữa, mơ mơ màng màng cùng Vương Trình về khách sạn.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, nằm trên giường rên rỉ nửa ngày.

Nhưng cũng may ngày mai mới làm việc, bằng không thì không chịu nổi mất.

Lâm Quỳnh nằm trở cá khô trên giường hồi lâu mới nhổm dậy khỏi giường, sau khi đánh răng rửa mặt chưa bao lâu, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...